Chương 5: Ăn nhầm thuốc

Hôm nay, Túy Xuân Uyển không có việc gì náo nhiệt nhưng bọn tiểu nhị nha hoàn trên lầu dưới lầu, cùng các tỷ muội đều tập trung hết trong đại sảnh.

Tất cả đều im lặng, giương hết lỗ tai, trừng mắt chỉ vì không thể bỏ qua sự việc trước mắt.

Một tiểu nha đầu còn chưa trưởng thành đang thương lượng số phận của chính bọn họ với vị Lãnh gia danh tiếng vang dội , Di nương cùng với Hắc Minh đứng hầu bên cạnh. Trang Thư Lan nghiêng người dựa vào thành ghế, một tay chống đầu, tay kia thỉnh thoảng gõ gõ vào tay vịn, biểu hiện tuy rằng rất tự nhiên nhưng nhìn ngón tay nàng gõ nhịp ngày càng nhanh cũng có thể đoán được nàng đang bồn chồn lo lắng, suy nghĩ càng ngày càng mông lung.

Đúng vậy, Trang Thư Lan vừa nghe Di nương thuật lại toàn bộ điều kiện Lãnh gia thu mua Túy Xuân Uyển, mới biết được tại sao Di nương lại khó chấp nhận bán nơi này như vậy! Theo như lời của Lãnh gia là để bọn họ mua lại nơi này, Trang Thư Lan cũng không thấy Túy Xuân Uyển phát triển có gì lợi lộc cả, thực chất bọn họ chỉ muốn khống chế tất cả thanh lâu trong kinh thành mà thôi.

Trước khi Lãnh gia đưa ra yêu cầu này thì Túy Xuân Uyển làm ăn cũng thật sự khó khăn, cho nên đâm lao thì phải theo lao, đúng là vấn đề nan giải.

Mà tổng quan toàn cảnh, nàng cho rằng đáp ứng yêu cầu thu mua của bọn họ mới là cách tốt nhất.

Tuy rằng Túy Xuân Uyển vẫn do Di Nương quản lý, nhưng mà điều kiện của họ thật quá đáng, tiền lãi chia ba bảy thì không nói làm gì, vấn đề là cả chi tiêu hàng ngày của Túy Xuân Uyển đều do Di Nương một mình gánh vác.

Nói cách khác, bọn họ không bỏ ra một tí công sức mà vẫn thu được bảy phần lợi nhuận bỏ vào túi mình. Trang Thư Lan ngầm tính toán một chút, nếu như tính theo điều kiện của Lãnh gia, Túy Xuân Uyển chưa đầy ba tháng sẽ đóng cửa, chỉ sợ tới lúc ấy tất cả tỷ muội ở đây sẽ không còn chốn nương thân, phải lưu lạc nơi đầu đường xó chợ."Lan Lan, con đừng có ngủ gật, việc này con tính thế nào?"

Di Nương nhìn nàng nhắm mắt, nhẹ nhàng lay."Hiện giờ cũng đã tối rồi, con mau về nhà đi, đừng làm loạn ở đây nữa."

"A, Dì đã giúp con rồi, đầu óc con đang vốn không nghĩ được gì, hóa ra phương án giải quyết lại đơn giản như vậy."

Trang Thư Lan liếc nhìn, hơi cười nhạt, vỗ về trấn an Di nương."Di nương, dì yên tâm, Túy Xuân Uyển sẽ không đóng cửa, cho dù có phải đóng cửa thì các tỷ muội ở đây cũng không tới mức lưu lạc nơi đầu đường xó chợ đâu"

"Lan Lan…."

"Xem ra Lan cô nương đã nắm chắc mười phần là sẽ thương lượng được điều kiện thỏa đáng với ta"

Lãnh gia đột nhiên cười nhẹ cắt đứt lời nói của Di nương."Không có."

Trang Thư Lan thành thực lắc đầu, trái ngược với vẻ trêu đùa của Lãnh gia, nàng nghiêm túc, ngồi ngay ngắn thân mình."Ta chỉ muốn Lãnh gia xác nhận một chút, có phải điều kiện của Lãnh gia là: Túy Xuân Uyển sẽ xác nhập dưới cờ Lãnh gia, lợi nhuận kinh doanh thu được chia ba bảy, phần lợi nhuận này là thu nhập chính của Túy Xuân Uyển không bao gồm khoản tiền mà khách nhận cho riêng các tỷ muội ở đây đúng không?

Mặc dù ta chưa trưởng thành nhưng nghe Di nương từng nói, khoản tiền này tỷ muội nào thu được thì là của người đó, người khác không có quyền can thiệp."

"Đúng, cách mà Lan cô nương nghĩ là đây ư ?"

Lãnh gia khẽ tựa vào ghế, ngón tay thon dài xoa mặt nạ, chậm rãi mỉm cười, ý cười càng ngày càng sâu sắc, cũng đã đoán biết phần nào cách của Trang Thư Lan.

Quả thật nàng rất thông minh. Mặc dùTrang Thư Lan không nhìn thấy vẻ mặt của Lãnh gia nhưng nàng dám khẳng định hắn đang cười nhạo nàng, cười nàng đã tính toán nhầm rồi.

Cho dù khách tới Túy Xuân Uyển thưởng cho các cô nương ở đây, di nương cũng không chiếm được một đồng nào."Như thế nào, được không?"

Trang Thư Lan hơi nhíu mày, hơi mất hứng với thái độ coi thường của Lãnh gia, cũng không thèm mở miệng , đột nhiên đứng lên, mặt không thay đổi nhìn Di nương nói."Di nương, dì sai người mang khế ước tới đây! Dù ký hay không ký cũng chỉ có con đường chết , không còn cách nào khác, sống trong một cái khe hẹp, có lẽ có thể có sức sống mạnh mẽ như cỏ dại cạnh hòn đá trong khe kia"

"Được!"

Sau khi suy nghĩ cẩn thận Di nương cũng lên tiếng.

Dựa vào người không bằng tự dựa vào bản thân mình, nếu quả thật muốn cho Túy Xuân Uyển có thể phát triển, phải làm theo như lời Trang Thư Lan – không cho nó đóng cửa, càng khó khăn thì càng không thể bị đánh bại! Di nương tử chiến cho tới cùng, ngữ khí làm cho tâm trạng Trang Thư Lan rất tốt, ít nhất Di nương cũng không bỏ cuộc, cũng không đau khổ cầu xin người ta thương hại! Tình cảnh đã như vậy, cho dù có thất bại cũng phải thất bại có tôn nghiêm!"

Nói như vậy thì Di nương đã đồng ý kí kết bản thỏa thuận này?"

Hắc Minh nhận được ánh mắt đồng ý của Lãnh gia nhanh chóng mở miệng nói."Được."

Di nương hơi do dự, nhìn mọi người trong Xuân Uyển một lượt, thấy ánh mắt ủng hộ cổ vũ ình, khẽ cắn môi gật đầu."Tốt, vậy thì mời Di nương tới đây ký tên lên khế ước này."

Hắc Minh lấy ra một sấp giấy từ trong tay áo bày ra trên mặt bàn.

Hạ nhân bên cạnh nhanh chóng mang bút với giấy mực, con dấu đặt lên trên bàn.

Trang Thư Lan đứng ở một bên, đưa mắt mỉm cười nhìn Di nương, lại chuyển hướng nhìn Lãnh gia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!