Hôm nay Quế Hương phường không đông đúc như mọi khi, có thể là do trời lạnh nên nhiều người chọn ở trong nhà cho ấm áp. Lên lầu hai, gọi đồ ăn xong, Huyễn Bách cùng Trang Thư Lan ngồi xuống đối diện nhau, im lặng uống trà, nghe gió thổi, nhìn tuyết rơi bên ngoài cửa sổ. Trong lúc uống trà Trang Thư Lan lơ đãng thấy một cỗ xe kiệu với vải che là lụa mỏng đi qua.
Gió thổi vén lên màn lụa, Trang Thư Lan phát hiện người ngồi bên trong chính là Hoa Như Ngọc."Sư phụ! Mau nhìn xem, Như Ngọc tỷ tỷ kìa"
Trang Thư Lan hưng phấn đứng lên dựa vào cửa sổ, một tay chỉ vào chiếc kiệu phía dưới, một tay kéo kéo ống tay áo Huyễn Bách."Ừm!"
Huyễn Bách vẫn ngồi bất động. Thấy chiếc kiệu đi xa, Trang Thư Lan mới quay lại ngồi xuống vị trí cũ."Sư phụ, ta thấy người chẳng để ý, quan tâm gì tới việc Như Ngọc tỷ tỷ đi biểu diễn bên ngoài!"
"Để ý như thế nào?"
Huyễn Bách hỏi lại, nhìn chằm chằm Trang Thư Lan. Trang Thư Lan hơi bất ngờ vì câu hỏi của Huyễn Bách.
Nàng cũng không biết để ý như thế nào a?"Khụ!"
Trang Thư Lan hơi mất tự nhiên, cảm thấy chuyện nàng vừa nói đúng là không thích hợp với hoàn cảnh lúc này chút nào, cũng may vừa lúc tiểu nhị đưa thức ăn lên."Đó là chuyện của hai người các ngươi.
Đừng hỏi ta! Bản thân ta còn lo chưa xong, hơi sức đâu mà quan tâm tới chuyện của hai người nữa! hiện tại chuyện quan trọng nhất chính là ăn cơm a!"
Dù sao Trang Thư Lan cảm thấy chuyện Huyễn Bách và Hoa Như Ngọc có chỗ không rõ ràng lắm.
Coi như Hoa Như Ngọc là người chủ động, còn Huyễn Bách thì… Trang Thư Lan không đoán ra tình cảm của hắn đối với Hoa Như Ngọc là như thế nào? Nhưng hai người bọn họ có thể được như ngày hôm nay cũng chứng minh trong lòng hắn Hoa Như Ngọc cũng chiếm một vị trí nào đó! Lúc ăn cơm, Trang Thư Lan vẫn chỉ im lặng."Hôm nay ta đã thuê mấy nha hoàn về!"
Huyễn Bách vừa rót ình một ly rượu vừa nói."Ừm"
Trang Thư Lan thản nhiên trả lời.."Sáng sớm ngày mai sẽ có nha hoàn tới giúp ngươi búi tóc"
"Được a!"
Trang Thư Lan cũng không có ý kiến với việc này.
Ở lại đây đã mười năm nàng vẫn chưa cắt tóc lần nào, tuy rằng chất tóc vẫn như vậy nhưng mái tóc dài như thế này thật sự làm khó nàng."Đừng nghĩ làm kinh doanh buôn bán gì nữa, cứ chuyên tâm làm tốt chức quan của ngươi đi, mấy ngày nay chuyện đồn đại về ngươi cũng không ít, thanh danh của ngươi càng ngày càng tệ "
Trang Thư Lan vừa nghe xong liền cau mày.
Tuy rằng cho tới bây giờ nàng vẫn coi Huyễn Bách như người thân của mình nhưng nàng vẫn không thích hắn nói chuyện mà như ra lệnh cho nàng."Không nghĩ cách kiếm tiền, ta đây ăn bằng cái gì, ở cái gì, mặc cái gì? Bổng lộc của triều đình cũng không thể giải quyết được vấn đề gì"
Với bổng lộc của nàng bây giờ, một năm cũng chưa tới trăm lượng bạc.
Nếu chỉ tính với một gia đình trung lưu thì số bạc này cũng đủ ăn đủ tiêu, nhưng đối với người tiêu tiền không tính toán như Trang Thư Lan mà nói thì thiếu rất nhiều – trong phủ Thừa tướng mặc dù mọi người đối với nàng không hề tốt nhưng về mặt tiền bạc thì không hạn chế.
Hiện tại, Trang Thư Lan muốn tiêu tiền như trước thật không dễ dàng chút nào! Cho nên Trang Thư Lan cảm thấy câu nói của người xưa rất đúng: từ nghèo đói trở nên giàu có sống thật dễ, từ giàu có chuyển thành nghèo đói thật khó thích nghi a! Huyễn Bách cũng biết trước kia mặc dù Trang Thư Lan không được sủng nhưng vẫn là tiểu thư nhà giàu, do vậy cuộc sống không giống với những cô nương khác.
Huống hồ bây giờ nàng đã làm quan tất nhiên phải dùng nhiều tiền hơn so với trước kia.
Quan trọng là, thanh danh của nàng bây giờ đã không tốt, lại trở mặt với Trang Đức, nếu nàng vụng trộm kinh doanh mà bị kẻ ghen ghét biết được chỉ sợ sẽ gặp đại họa!"Việc này ngươi không cần lo lắng, cứ giao cho ta là được rồi!"
Đối với tính cách cố chấp của Huyễn Bách nàng thực sự tức giận.
Tuy rằng nàng chẳng phải là người tham công tiếc việc nhưng tính cách nàng vốn độc lập, không muốn dựa dẫm vào người khác, hơn nữa chuyện này lại là chuyện của nàng, vì sao phải giao cho hắn? Vốn hai người ở cùng một nhà đã là chuyện không nên rồi, nếu để cho Hoa Như Ngọc biết được với tính tình của nàng ta nhất định sẽ ghen!"Sư phụ, vấn đề này không cần thảo luận nữa!"
Trang Thư Lan sụ mặt xuống."Lát nữa ta sẽ tới Túy Xuân Uyển !"
Nếu không thể mượn được bạc của hắn thì nàng sẽ mượn Di nương.
Nếu như Di Nương không ượn thì nàng sẽ nghĩ cách khác! Trang Thư Lan không cảm kích làm cho sắc mặt Huyễn Bách cũng trầm hẳn xuống.
Ngay sau đó, hai người không nói gì thêm cứ im lặng dùng cơm. Tâm trạng không tốt cũng ảnh hưởng tới khẩu vị của Trang Thư Lan .
Nàng miễn cưỡng nuốt thức ăn trong miệng xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!