Trang Đức thấy Trang Thư Lan vung tay lên thì vô cùng hoảng sợ, nghĩ rằng nàng sẽ đánh tiếp.
Nhưng thấy nàng từ từ buông tay xuống, khẩu khí cũng nhẹ nhàng đi không ít, chậm rãi xoay người, nhìn đám đại thần phía sau cười xoà nói."Bản quan còn có việc quan trọng, không thể uống cùng chư vị đại nhân được!"
Sau đó lại xoay người trừng mắt nhìn Trang Thư Lan rồi nói."Còn đứng đó làm gì? Chưa đủ xấu mặt sao? Không mau cút trở về đi!"
Trang Thư Lan không nói cũng không nhúc nhích, chỉ yên lặng đứng đó, tay buông thõng, mắt nhìn vô định không nghe thấy những lời Trang Đức nói.
Tư Đồ Minh Duệ giống như người vô can, cũng lặng lẽ đứng bên.
Còn Trang Thư Dao nhìn Trang Thư Lan như vậy thì trong lòng cũng có cảm giác không ổn, nhận thấy việc này có chút kỳ quái, liền mở miệng nói."Cha! Người…… Người trước hết đừng chỉ trích nhị muội a, mọi việc đều có nguyên do của nó, người tại sao không nghe nhị muội giải thích một chút! Dù thế nào nhị muội cũng đã vào triều làm quan rồi, nếu như không phân tốt xấu mà đã định tội danh như vậy, về sau nhị muội sao có thể ngẩng mặt lên trước triều thần được?"
Ánh mắt Tư Đồ Minh Duệ nghi ngờ cùng kinh ngạc.
Trang Thư Dao sao có thể nói đỡ cho Trang Thư Lan được.
Hắn nhớ rõ mấy hôm trước từng gặp qua tỷ muội hai nàng còn tranh đấu gay gắt a! Trang Đức nghe thấy Trang Thư Dao nói thế thấy cũng có chút đạo lý.
Mọi chuyện dù sao cũng có nguyên do của nó, hơn nữa thanh danh Trang Thư Lan này cũng đủ nguy rồi, hiện tại còn trước mặt phần lớn đại thần trong triều…….
Vấn đề không phải là chuyện về sau không ai dám tới hỏi cưới nó, mà là mặt mũi của hắn sau này làm sao có thể ngẩng lên được? Nghĩ như vậy, sắc mặt Trang Đức cũng hoà hoãn đi không ít, nhưng giọng nói thì vẫn nghiêm khắc như trước, thậm chí mang theo vài phần đe doạ."Được rồi! Ngươi hãy giải thích xem vừa rồi sao lại thế này?"
Ngay khi Trang Thư Dao mở miệng cầu xin thì Trang Thư Lan cũng đã rất kinh ngạc, không ngờ được vị "tỷ tỷ"
này cũng có chút tình cảm với nàng a! Ý của Trang Đức nàng hiểu rất rõ, hành vi vừa rồi của nàng đã khiến hắn mất mặt vô cùng.
Dựa vào tính cách của hắn, nhất định sẽ phạt nàng cấm túc một tháng, nhưng bây giờ nàng đã có quan tứơc không thể cấm túc được, vậy hắn sẽ dùng biện pháp gì để phạt nàng a? Bắt nàng chép "Nữ Nhị kinh"
,"Nữ huấn"
,"Nữ giới"
hay lại là quỳ trước bài vị tổ tông? Hoặc là đuổi khỏi nhà – không phải hắn vừa nói coi như không có một nữ nhi như nàng sao? Đột nhiên trong đầu Trang Thư Lan mông lung nhớ tới câu nói của Tư Đồ Minh Duệ .
Hắn muốn cho nàng biết cảm giác hoang dại là như thế nào? Sau đó liền tạo ra tình huống này, tiếp đó ngay lập tức Trang Đức cùng đám đại thần đến đây, rồi Trang Đức vô cùng nổi giận – với thể diện Trang Đức mà nói chuyện như vậy vô cùng nhục nhã, chỉ cần kích thích một chút nữa, hắn nhất định sẽ đuổi một nữ nhi mất mặt như nàng ra khỏi nhà! Chẳng lẽ mục đích Tư Đồ Minh Duệ là muốn nàng bị đuổi ra khỏi nhà ư? Cũng là cách hắn trả thù, cho nàng biết cảm giác hoang dại là như thế nào?
Nếu như vậy thì bây giờ nàng giải thích có ý nghĩa gì? Tư Đồ Minh Duệ là loại người không đạt được mục đích thì nhất định không dừng tay, cho dù đêm nay nàng an toàn thoát thân chỉ sợ từ ngày mai hắn sẽ hoàn trả gấp bội a! Thấy Trang Thư Lan suy nghĩ sâu xa thì Trang Thư Dao cảm thấy rất sốt ruột.
Chuyện đêm nay nếu chỉ là chuyện ngoài ý muốn, hoặc là do Trang Thư Lan chủ động thì không để ý làm gì, nhưng nếu như là Tư Đồ Minh Duệ cố ý….
Nghĩ đến đây, Trang Thư Dao không nhịn được lại nhìn trộm Tư Đồ Minh Duệ – tuy rằng nam nhân này làm việc ngang ngược, nhưng không thể phủ nhận việc hắn là ý trung nhân lý tưởng của nữ tử kinh thành, chưa lập gia đình, có tiền, có quyền thế, đẹp trai hơn người, lại có tài ( cho dù là tham quan cũng phải có đầu óc a!).
Trang Thư Dao theo Trang Đức hành tẩu chốn quan trường cũng được mấy năm, đối với hắn cũng có chút cảm tình, mến mộ.
Nàng định tính sau khi vào triều làm quan, mượn cơ hội tiếp xúc với hắn nhiều hơn……… Nhưng không nghĩ tới, Trang Thư Lan – nhị muội mà nàng coi thường bao năm lại dành cơ hội trước cùng hắn dây dưa không rõ."Nhị muội, đừng sững sờ nữa! Có chuyện gì ngươi cứ nói thẳng ra a! Ngươi cũng biết, bây giờ cha đang cho ngươi một cơ hội làm sáng tỏ sự thật.
Nếu như ngươi thực sự làm chuyện không thể tha thứ, khiến cha mất mặt trước triều thần, vậy cũng không tốt lắm!"
Trang Thư Dao bước tới gần Trang Thư Lan nhẹ giọng cảnh báo."Hơn nữa sau này chúng ta đều là quan đồng liêu, thanh danh ngươi có bôi nhọ cũng không sao, nhưng không nên liên luỵ đến người nhà!"
Liên luỵ đến người nhà? Trang Thư Lan cúi đầu, xoẹt mũi cười, khoé mắt nổi lên vài tia thê lương, sống ở Trang phủ đã mười năm, trong Trang phủ có ai coi nàng là người nhà chưa? Trước mặt người ngoài nhìn qua thật đầm ấm, nhưng thực tế bên trong chỉ có người sống trong đó mới biết được"Không có gì giải thích!"
Trang Thư Lan đột nhiên ngẩng đầu nói, vẻ mặt hờ hững , trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Giọng nói của nàng lúc này nghe thật cao ngạo."Sự thật chính là như các người nhìn thấy! Ta đối với Tư Đồ đại nhân nhất kiến chung tình, sau đó không để ý tới lễ giáo mà quấn quýt lấy Tư Đồ đại nhân không buông, tiện có một ít tiếp xúc thân mật – về điểm này, ở đây Chương đại nhân có thể làm chứng, buổi sáng hôm nay ta còn quấn lấy Tư Đồ đại nhân.
Tiện đây ta cũng nói luôn, hai ngày nay ta lừa gạt người nhà chạy đến phủ Tư Đồ đại nhân ở hai ngày hai đêm…"
Buổi sáng hôm nay khi trở về phòng nàng có hỏi qua Tứ Nhi mới biết được, Trang Đức cũng không có hỏi gì tới nàng – căn bản Trang Đức cũng không biết chuyện mấy ngày hôm nay nàng không có trong phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!