Sau khi bái kiến, thái hậu cho phép Trang Thư Lan ngồi xuống bên cạnh nói chuyện phiếm với nàng.
Câu hỏi đầu tiên mở đầu cuộc nói chuyện là."Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"
"Bẩm thái hậu vi thần mười lăm tuổi!"
Mặc dù Trang Thư Lan ngồi không thể phúc lễ nhưng lời nói vẫn phù hợp với thân phận thần tử."Ừm, ngày thường ngoài việc đọc sách ra còn yêu thích những thứ gì nữa?"
Thái hậu vừa gật đầu vừa hỏi. Trang Thư Lan có chút khó hiểu, thái hậu đang muốn đích thân điều tra chuyện gì sao? Chẳng lẽ muốn điều tra xem nàng có ham mê thứ gì bị cấm đoán, thừa cơ nắm điểm yếu?….
Ặc, nếu quả thật là như vậy thì chẳng phải mình thành thứ hàng hoá đắt giá rồi sao."Vi thần cũng giống như những nữ nhân bình thường khác, không có gì yêu thích thứ gì đặc biệt!"
Nàng trả lời thận trọng, bởi vì nàng không đoán ra được nguyên nhân khiến thái hậu đột nhiên có hứng thú đối với mình."Vừa rồi ai gia nghe Tư Đồ đại nhân gọi khuê danh của ngươi rất thân mật.
Ngươi có quen biết Tư đồ đại nhân hay là hai người các ngươi…."
Thái hậu lại đặt câu hỏi, có điều vấn đề này khá tế nhị, tất nhiên ánh mắt thái hậu nhìn nàng cũng trở nên tò mò."Vi thần cũng chỉ có chút duyên phận với Tư Đồ đại nhân, không tính là quen biết"
Trang Thư Lan cũng không định giải thích.
Bây giờ thanh danh nàng đã rất nổi rồi, không cần thiết lại giao du thêm với kẻ xấu như hắn, quan trọng nhất là Tư Đồ Minh Duệ này cũng không phải là kẻ dễ đối phó.
Nàng cũng không muốn dính líu gì nhiều đến hắn, nếu không người chiụ thiệt không ai khác chính là nàng!"Về phần Tư Đồ đại nhân xưng hô như vậy với vi thần, vi thần cho rằng cũng không có gì là không ổn.
Một cái tên chỉ là một danh xưng mà thôi, huống hồ tên đặt ra chính là để cho người khác gọi, tuỳ bọn họ xưng hô như thế nào mà thôi!"
Trang Thư Lan từ từ nói, lại nhẹ mà thở dài một hơi.
Nàng tới thế giới này chẳng qua cũng chỉ là một khách ngoại lai, cho nên công danh lợi lộc đều có thể từ bỏ, chỉ cầu ở thế giới này có thể yên bình, thản nhiên sống hết một đời.
Chỉ tiếc theo như tình hình bây giờ, mọi chuyện dường như vượt khỏi tầm kiểm soát của nàng rồi.
Những chuyện khác không cần nói đến, chỉ riêng chuyện nàng đắc tội với hoàng hậu đương triều, chọc tới kẻ âm tình bất định – Tư Đồ Minh Duệ cũng đã không chịu nổi rồi, huống chi còn chưa kể tới Lãnh gia
- thủ lĩnh của Thiên Ưng Các cũng luôn luôn muốn gây chuyện với nàng."Tuổi còn nhỏ mà tâm tính lại như thế…… Aizz không tốt! Không tốt a!"
Thái hậu lắc đầu, mang theo thương tiếc, cười nhìn Trang Thư Lan"Tuy nói danh xưng chỉ là cái tên cho người khác gọi, nữ nhân tại Đại Đông hoàng triều chúng ta cũng đều có thể xuất đầu lộ diện, vào triều làm quan, nhưng cho dù như thế khuê danh của một nữ nhi cũng không phải là thứ nam tử có thể tuỳ ý gọi được.
Chỉ một thời gian nữa ngươi cũng sẽ lập gia đình, sẽ không làm quan nữa ở nhà chuyên tâm lo cho gia đình, con cái.
Cho nên , Trang thám hoa vẫn nên chú ý chuyên này mới được!"
Trang Thư Lan không có cách gì khác ngoài việc lắng nghe lời của thái hậu.
Dù sao nàng cũng không muốn làm quan quá lâu, đợi chuyện tân khoa tam giáp năm nay lắng xuống thì nàng cũng xin từ bỏ chức vị."Thái hậu dạy bảo, vi thần sẽ ghi nhớ trong lòng!"
Trang Thư Lan cúi đầu cung kính đáp. Đối với việc Trang Thư Lan thuận theo như vậy, thái hậu cũng chỉ cười khẽ.
Vừa rồi trong dạ yến nàng cũng đã thấy Trang Thư Lan không chút để ý cho nên thái hậu cũng không cho rằng những lời của nàng Trang Thư Lan sẽ thực sự ghi nhớ trong lòng.
Câu trả lời của nàng chỉ là cho có lệ, đơn giản chỉ là lấy lệ, tới mức người khác nhìn vào sẽ thấy ngay được."Nơi này không có người ngoài, ngươi không cần quá câu nệ lễ tiết, ngẩng đầu lên nói chuyện một lát cùng ai gia!"
"Vi thần tuân lệnh"
Trang Thư Lan ngẩng đầu, ngồi thẳng lưng, chính là ánh mắt từ đầu tới cuối vẫn không nhìn thái hậu ở đối diện – bởi vì nàng không có cách nào thực sự đối mặt với vị thái hậu mà nàng cảm thấy vừa kính sợ, kính trọng lại khiếp đảm này. Đối với vị thái hậu này nàng không biết nhiều lắm, chỉ mơ hồ nghe đồn rằng vị thái hậu này là phi tử của tiên đế đã băng hà, cùng tiên đế sinh một đứa con.
Sau đó cũng không rõ đứa trẻ này ra sao, sống ở đâu, có được phong tước vị hay không? Sau khi tiên đế băng hà, thái hậu được an trí ở Lâm uyển, nàng sống từ đó cho tới bây giờ. Lúc trước nghe thiên hạ đồn đại thì nàng biết ngay chuyện của thái hậu không đơn giản như vậy, chắc chắn không giống như những người trong thiên hạ nói – đây đường đường là con trai của tiên đế sao có thể nói không biết tung tích là không biết tung tích được? Bất quá chuyện này nếu không có ai khảo chứng nàng cũng lười tìm hiểu, dù sao chuyện của gia đình đế vương cũng không liên quan tới nàng, nàng không cần phải tự mình đi tìm phiền não!"Kỳ thật nhìn Trang thám hoa lại khiến ai gia nhớ tới hai vị cố nhân"
Thái hậu đột nhiên thở dài, nhìn nàng chăm chăm, có thể nói thông qua nàng thái hậu đang nhìn một người khác"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!