Chương 35: (Vô Đề)

Ăn no thì buồn ngủ.

Ăn xong bữa đại tiệc miễn phí, Trang Thư Lan lại thấy buồn ngủ rồi nhưng Chương đại nhân và Tư Đồ Minh Duệ vẫn chưa có ý định rời đi – mà chủ yếu vẫn là Tư Đồ Minh Duệ không có ý muốn rời đi, Chương đại nhân nhăn mặt ngồi cạnh tiếp chuyện hắn.

Nàng cảm thấy thật nhàm chán, nghe bọn họ nói qua nói lại cũng chỉ có một chuyện, thế nào mới là cách vơ vét hiệu quả nhất, trực tiếp nhất.

Hai người một hỏi một đáp, đương nhiên là Tư Đồ Minh Duệ hỏi còn Chương đại nhân đáp."….

Không ngờ Chương đại nhân chỉ là khởi cư trú (thư ký ghi lời nói và hành động của vua) ( cái chức quan này trong triều Nguyễn nước ta, qt dịch là thư ký, ta lên google thấy chức quan này giống nên dịch vậy, có gì mọi người góp ý nha :D) mà cũng có nhiều phương pháp bòn rút, vơ vét a!"

Tư Đồ Minh Duệ nghe qua một đoạn Chương đại nhân thao thao bất tuyệt liền đưa ra một câu tổng kết.

Tuy rằng hắn cười cũng chẳng khác bình thường là mấy nhưng Trang Thư Lan không nghe ra trong lời hắn có chút tán thưởng nào."Đâu có đâu có, là nhờ sự chỉ dẫn của Tư Đồ đại nhân"

Thật muốn cho Chương đại nhân một tràng pháo tay tán thưởng, ý hắn chính là thượng bất chính hạ tắc loạn.

Quả thực hắn nói lời này không hề sai, cấp trên thế nào thì sẽ có cấp dưới như vậy.

Tư Đồ Minh Duệ đường đường chính chính nhận hối lộ, vậy đám quan lại bên dưới tất nhiên cũng nghĩ hết biện pháp vơ vét mồ hôi nước mắt của dân chúng, nếu không chỉ trông vào lương bổng của bọn họ sao có thể lấy phong bao lớn như vậy đưa cho hắn? Nghĩ đến đây, Trang Thư Lan lại ném cho Tư Đồ Minh Duệ một cái nhìn đầy ác cảm.

Hiện tại Đại Đông hoàng triều có vẻ như quốc thái dân an, kỳ thực cục diện rất loạn, vậy mà hắn vẫn có thể trụ vững như thế, đúng là thế lực không nhỏ!"Trang đại nhân có ý kiến gì với Chương đại nhân sao?"

Tư Đồ Minh Duệ cũng không bỏ qua nàng, liếc mắt một cái nhưng lúc này mặt mày Trang Thư Lan tỉnh bơ, không bộc lộ một chút ác ý, mà lại còn thêm vài phần kiều mỵ."Không có!"

Nàng không chút suy nghĩ phủ nhận.

Lời vừa ra khỏi miệng Trang Thư Lan mới âm thầm hối hận nàng trả lời nhanh chóng quá cho nên vội mở miệng,"Tư Đồ đại nhân, hạ quan còn có chuyện quan trọng cần làm, xin được cáo lui trước."

Vừa nói vừa đứng dậy thi lễ ra vẻ thực sự có việc khẩn cấp."Có chuyện gì mà phải đi vội vã như vậy?"

Tư Đồ Minh Duệ giương mắt nhìn, ánh mắt vô cùng phong tình."Liên tục mấy ngày qua chúng ta mạnh bất ly giao (không rời nhau nửa bước), ta cũng không biết khi nào ngươi có chuyện quan trọng!"

Mạnh bất ly giao! Trang Thư Lan cảm thấy rét run, nhìn miệng Chương đại nhân đang há to không cất nên lời.

Chương đại nhân này nhất định là hiểu nhầm rồi! Nhưng Trang Thư Lan không có ý định giải thích, bởi vì cái gọi là giải thích chính là che giấu, hơn nữa, Tư Đồ Minh Duệ tự nguyện trở thành vật hi sinh kế tiếp, nàng cũng không có bất cứ ý kiến gì."Đến Hàn Lâm viện tìm hiểu tình hình!"

Trang Thư Lan thuận miệng tìm một cái cớ, mà lời này cũng không phải là giả.

Hoàng đế nói ngày hôm đó có thể vào triều làm việc, rồi lại sửa thành ba ngày sau , tính ra thì đúng là ngày mai rồi.

Cho nên hôm nay đến Hàn Lâm viện để làm quen với hoàn cảnh thật là lý do tốt để rời đi."Trước không vội, đợi lát nữa bản quan đi cùng ngươi!"

Tư Đồ Minh Duệ cười như gió xuân nhưng trong mắt nàng lại biến thành từng cơn gió lạnh quét qua."Tư Đồ đại nhân bộn bề nghìn việc chia sẻ ưu phiền với hoàng thượng, những chuyện nhỏ nhặt này sao dám phiền Tư Đồ đại nhân tự mình đi chứ?"

Mặt Trang Thư Lan không đỏ, mắt không chớp thổi phồng lên

- bây giờ khả năng nói dối không chớp mắt của nàng đã tăng lên không ít a!"Ta và ngươi cùng là quan, tình nghĩa đồng nghiệp bản quan vẫn phải có."

Nét tươi cười của Tư Đồ Minh Duệ vẫn chưa giảm nửa phần.

Hắn có tình nghĩa đồng nghiệp sao? Hắn không đá người một cước coi như đã là tốt lắm rồi sao dám nói tới tình nghĩa! trong lòng Trang Thư Lan muốn phỉ nhổ một bãi nước bọt nhưng ngoài mặt vẫn nghiêm lại."Tư Đồ đại nhân! ý tốt của ngài hạ quan xin nhận, nhưng mà hạ quan chưa muốn đi Hàn Lâm viện ngay lúc này, trước hết hạ quan muốn trở về phủ để tới Hàn Lâm viện cùng tỷ tỷ."

Nếu hắn dùng kiểu gì cũng muốn đi cùng nàng tới Hàn Lâm viện, nàng cũng không ngại mang theo Trang Thư Dao để cho Trang Thư Dao trị hắn."Có thể đi cùng hai vị giai nhân thật sự là diễm phúc của bản quan.

Hôm nay bản quan sao lại có được vinh hạnh như thế này?"

Tư Đồ Minh Duệ vẫn tươi cười, quay đầu nói với Chương đại nhân hình như đã hoá đá lâu ngày nói."Chương đại nhân, ngài cho rằng có đúng không?"

"A? Đúng a!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!