Chương 34: (Vô Đề)

Trang Thư Lan đi theo Tư Đồ Minh Duệ ra khỏi phủ, đi vào Thập nhị phường.

Đột nhiên nàng cảm thấy Tư Đồ Minh Duệ nói qua nói lại nhất định lôi kéo nàng ăn điểm tâm là vì khoe khoang.

Đừng hiểu nhầm, không phải vì khoe khoang hắn có bao nhiêu tiền, có bao nhiêu tài sản, mà là đến xem hắn nhận hối lộ của người khác như thế nào. Thập Nhị phường là nơi được các quan lại, quý tộc trong kinh thành yêu thích nhất, làm ăn nổi danh, Tử Ngọc cao cũng chính từ nơi này làm ra.

Không chỉ bởi có món ăn ngon mà quan trọng nhất là những căn phòng ở đây.

Các phòng đều được thiết kế để có thể giữ được mọi bí mật, khách ở trong này có thể tuỳ ý đàm luận mà không lo lắng có người nghe trộm, cho nên rất nhiều vụ hối lộ, giao dịch trên bàn rượu….

đều được tiến hành ở trong này."Tư Đồ đại nhân, hạ quan hôm nay mời một mình Tư Đồ đại nhân chỉ là muốn nhờ Tư Đồ đại nhân giúp một chút chuyện nhỏ"

Tư Đồ Minh Duệ không chút để ý trả lời lấy lệ, cứ thế uống rượu. Chương đại nhân thấy Tư Đồ Minh Duệ ngầm đồng ý thì cực kỳ vui mừng, há miệng định nói lại nhìn thấy bên cạnh là tân khoa thám hoa đang ngấu nghiến đồ ăn, lời nói tới miệng lại bị đông cứng, vòng vo qua lại:"Tư Đồ đại nhân, việc này…… hạ quan cho rằng vẫn nên nói chuyện riêng thì tốt hơn"

"Không sao, đều là người một nhà!"

Tư Đồ Minh Duệ cười cười, cũng không thèm để ý tới nét kinh ngạc trên mặt Chương đại nhân kia. Ai là người một nhà với hắn? Trang Thư Lan nuốt xuống một miếng chân gà nướng, trừng mắt nhìn Tư Đồ Minh Duệ, đồng thời chạy nhanh lại chỗ Chương đại nhân, cực lực lắc đầu giải thích."Trướng ……Trướng đại nhân, nghẹn a….. biết, ta chỉ là sơ ý bị ép tới đây!"

Thật vất vả đem mấy thứ đó nuốt xuống, cũng không kịp lau khoé miệng còn dính đầy dầu mỡ."Ta sẽ biến mất khỏi nơi này ngay lập tức, các ngươi muốn nói cái gì thì cứ tự nhiên, các ngươi muốn làm cái gì thì cứ việc tận hứng a!"

Việc đã rathế này, tốt hơn hết là không nên góp vui vào, để đỡ vướng vào việc còn chưa chính thức bước chân vào quan trường đã không thể lo nổi cho thân mình."Trang đại nhân, lời này của ngươi nói như vậy là không được"

Tư Đồ Minh Duệ tà tà cười, mâu quang tràn đầy đắc ý và giễu cợt."Vừa rồi Trang đại nhân có nói là muốn đưa bản quan một phần đại lễ mà! Kỳ thật bản quan cũng không để ý thứ này, chỉ là thay người trừ hoạ, khó tránh khỏi sẽ có chi tiêu – chẳng nhẽ lại muốn bản quan tự mình bỏ tiền túi ra sao! Trang đại nhân muốn đưa bản quan đại lễ, bản quan từ trước tới nay vốn trọng tình nghĩa, chỉ cần thu lễ dĩ nhiên là người một nhà."

Hừ, cái gì mà trọng tình nghĩa của hắn, hắn là người quá sợ nhàn rỗi không có việc gì làm nên muốn gây chuyện a! Trong lòng Trang Thư Lan âm thầm hỏi thăm tổ tiên mười tám đời nhà hắn, cũng không nhắc lại chuyện có rời khỏi hay không nữa

- dù sao hắn cũng biểu lộ thái độ muốn cho nàng quan sát một bên hoặc là hắn cố ý muốn kéo nàng vào con đường này.

Nếu như hắn muốn nàng ngồi ở đây vậy thì cứ ngồi đi , chỉ cần nàng mắt xem mũi, mũi nhìn miệng, miệng xem tâm, bọn họ nói cái gì kệ bọn họ, có quan hệ gì đâu.

Trang Thư Lan yên lặng không lên tiếng ngồi sát lại bức bích hoạ phía sau tiếp tục ăn bữa đại tiệc miễn phí của nàng.

Chỉ tiếc có người không cho nàng im lặng."Từ từ ăn, không đủ thì gọi thêm, nhìn ngươi ăn mà miệng cùng y phục đều dính đầy dầu mỡ kìa"

Đột nhiên Tư Đồ Minh Duệ tới gần Trang Thư Lan, nói nhẹ nhàng có phần hơi trách cứ, đồng thời một tay cẩn thận nâng cằm nàng, một tay lấy chiếc khăn lụa nhẹ nhàng lau miệng cùng chỗ áo bị dính dầu mỡ, không để ý tới nàng đang trừng mắt nhìn hắn so với chuông đồng còn lớn hơn. Tình huống gì thế này? Đột nhiên đầu óc Trang Thư Lan không hoạt động, ngoại trừ mắt mở lớn còn không biết làm thế nào cho phải."

Được rồi"

Tư Đồ Minh Duệ cười híp mắt vỗ vỗ đầu nàng, giống như đang vỗ đầu một sủng vật."Tiếp tục ăn đi, muốn ăn cái gì thì cứ việc gọi, hôm nay là Chương đại nhân mời!"

Chương đại nhân vừa nghe thấy Tư Đồ Minh Duệ nhắc tới mình thì nhanh chóng thu hồi vẻ ngạc nhiên cùng kinh hãi, cười đon đả."Đúng đúng đúng, Trang đại nhân muốn ăn cái gì thì cứ việc gọi, hôm nay là hạ quan mời."

Rốt cuộc cũng bừng tỉnh trước lời nói của Chương đại nhân, ánh mắt nàng quay lại bình thường, xụ mặt xuống, lạnh lùng hỏi."Tư Đồ Minh Duệ ! Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?"

Bỗng nhiên hắn làm động tác dịu dàng, thân mật như vậy quả thật làm cho nàng thất thần một giây. Tuy nhiên trong một giây thất thần ấy Trang Thư Lan cũng không bỏ qua ánh mắt trêu trọc của hắn, cho nên nàng biết là hắn cố ý, cố ý làm vậy trước mặt Chương đại nhân.

Nhưng không biết hắn có mục đích gì?"Chương đại nhân, mời ngài nói tiếp"

Tư Đồ Minh Duệ thẳng thừng bỏ qua câu hỏi của nàng, quay lại nghiêm nghị nhìn Chương đại nhân."Việc này…."

Vừa rồi mới gặp thì hắn còn đang thầm khen ngợi nàng có khuôn mặt thật mỹ lệ, bắt đầu nghĩ tới những ngày tháng làm quan sau này lại có cơ hội thưởng thức thêm một mỹ nhân, không ngờ vị mỹ nhân này lúc tức giận, cái gì cũng không nói cái gì cũng không làm, chỉ bằng hàn khí toàn thân nàng phát ra cũng đủ làm người khác chết cóng.

Nếu đổi lại thà rằng chịu trận nổi giận lôi đình của Thượng Quan Tinh còn dễ chịu hơn."Việc này cũng rất đơn giản.

Sự tình là như vầy"

Tuy rằng không biết vị Tân khoa thám hoa mới nhập quan trường này tính nết như thế nào, nhưng nếu như Tư Đồ Minh Duệ đã gật đầu ý bảo có thể vậy thì coi như không có vấn đề gì.

Hoá ra vị Chương đại nhân này có một người cháu ở quận Bình An, uống rượu ở tửu quán xảy ra xích mích với người khác, cãi cọ, còn đánh chết người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!