Tuý Xuân Uyển mọi ngày đèn đuốc sáng trưng, hôm nay lại không có một bóng người, không khí ảm đạm thật khác với yến hội kinh thiên trong Tướng phủ đêm nay. Ngựa quen đường cũ, Trang Thư Lan đẩy cửa phòng tây hiên các của Tuý Xuân Uyển."Di nương, đêm nay sao lại đột nhiên nổi hứng muốn ta tới đây? Chẳng phải người nói không cho phép ta tới nơi này sao?"
"Đứa nhỏ này, ngươi đúng là thù dai nha!"
Phiêu Di cười hớ hớ từ trong phòng đi ra, khép cửa lại, lấy tay gõ nhẹ đầu Trang Thư Lan một cái, oán trách."Hai tháng qua ngươi một chút tin tức cũng không có báo cho ta biết, có còn coi ta là di nương nữa hay không?"
"Di! Đừng nóng giận! Ngươi cũng biết là ta không bao giờ có ý nghĩ đó mà!"
Trang Thư Lan ôm lấy cánh tay Di Nương lay nhẹ."Có chuyện gì vậy, người đêm hôm cho gọi, làm ta ngay cả hoàng thượng cũng không gặp mà thẳng tới chỗ người nha!"
"Làm trò, nói chuyện với ta đứng đắn một chút"
Phiêu Di nghiêm mặt lại nhưng trong mắt ý cười lại tràn đầy, nắm tay Trang Thư Lan cùng đi vào phòng trong, đột nhiên nhớ ra cái gì đó hoảng sợ la lên."Lan nhi, ngươi vừa mới nói cái gì! Cái gì mà ngay cả hoàng đế cũng không gặp?"
Xem ra chuyện ba vị đứng đầu hoàng cung tới phủ Thừa Tướng cũng không có mấy người bên ngoài biết được! Hơn nữa Trang Thư Lan cũng không muốn cho Di Nương biết chuyện này, nếu như di nương biết nhất định sẽ vội vã kêu nàng trở về – nàng tất nhiên không có gan dám cùng hoàng đế cướp người đâu! ánh mắt Trang Thư Lan kinh trát, không biết nói gì."Di nương, người hỏi cái gì a! Cái gì mà hoàng đế cũng không gặp? Hoàng thượng không phải ở trong hoàng cung của hắn sao?
Ta làm sao mà biết hắn có gặp ta hay không ?"
Ở cùng Tư Đồ Minh Duệ, nàng cũng chưa kịp nghe Trang Thư Dao nói rõ thì đã vội vàng rời khỏi rồi mà!"Đừng đánh trống lảng! Dám gạt ta ra một bên! Ta không có bị điếc!"
Di Nương trừng mắt."Ách……….
Kỳ thật vừa rồi, ta chi mượn danh tiếng hoàng đế lão nhân gia để làm ví dụ cho thấy địa vị của người ở trong lòng ta!"
Trang Thư Lan giương mắt cười, nhìn qua tấm bình phong thì khoé mắt cười liền đọng lại.
Bởi vì Huyễn Bách cùng Hoa Như Ngọc đang ngồi ở bàn rượu trước mặt nàng – điểm này Trang Thư Lan cảm thấy thật kỳ quái, không nói tới chuyện hai người cùng xuất hiện, cái chính đây là ban đêm, này có chút bất đồng.
Thân mình Hoa Như Ngọc như không có xương dựa sát vào người Huyễn Bách, đôi tay ngọc ngà quấn lấy cổ hắn."Ách….."
Hơi hơi ngẩn người, Trang Thư Lan thấy Hoa Như Ngọc ngọt ngào cười, còn Huyễn Bách bên cạnh khuôn mặt băng lãnh vạn năm không thay đổi.
Nàng hình như hiểu rồi, nhất thời khoé mắt lại cười như trước, thậm chí trên mặt toàn nét cười, xem ra hai tháng này đã bỏ lỡ trò hay gì rồi nha!"Hoa Như Ngọc! Ngươi khiêm tốn cho ta một chút, đừng có làm hỏng Lan nhi"
Di Nương hơi hơi nhíu mi, đối với hành vi của Hoa Như Ngọc rất không hài lòng."Di Nương, không có việc gì đâu! Ta ở thanh lâu lăn lộn đã nhiều năm, mấy chuyện như vậy nhìn cũng quen mắt rồi a!"
Trang Thư Lan cười ha hả kéo Di Nương ngồi xuống bên cạnh Hoa Như Ngọc còn mình thì ngồi xuống bên cạnh Huyễn Bách.
Đồng thời lấy tay chạm chạm cánh tay sư phụ"Sư phụ, mới có hai tháng không gặp, không nghĩ nhanh như vậy người đã tìm cho ta một vị sư nương rồi!"
Đối với thái độ trêu đùa của nàng, Huyễn Bách sắc mặt vẫn là bất biến, chỉ là nhẹ nhàng lạnh lùng nói hai chữ."Ngồi xuống!"
Hoa Như Ngọc nghe được mệnh lệnh, lập tức giống như một đứa trẻ, nhanh chóng chỉnh trang lại tư thế, ngồi thẳng thân mình, sắc mặt hồng nhuận nhìn Trang Thư Lan cười cười."Lan nhi, chúc mừng ngươi vinh danh trong hoàng bảng nha!"
"Ha ha!"
Trang Thư Lan nhịn không được cười ra tiếng."Ta đây chúc mừng Như Ngọc tỷ tỷ, sau cơn mưa trời lại sáng a, rốt cuộc cũng đến được tâm của mỹ nam băng lãnh!"
"Ha ha!"
Hoa Như Ngọc đôi mắt cụp xuống cười khẽ một tiếng, tựa hồ có thiên ngôn vạn ngữ, mặt phấn ngượng ngùng. Di Nương cũng mỉm cười, đồng thời cầm lấy ấm trà thay Trang Thư Lan mời, lại bị nàng nhanh tay đoạt lấy."Di Nương, đêm nay uống rượu đi!"
Nói xong cầm lấy bầu rượu rót một ly đầy ình. Di nương còn chưa kịp nói cái gì Huyễn Bách đã mở miệng trước."Không sợ bị bệnh sởi nữa sao?"
"Sợ, nhưng tối nay là tình huống đặc biệt, uống một ít cũng không có việc gì."
Trang Thư Lan không sao cả nói."Hơn nữa từ bây giờ ta phải tập uống rượu nhiều hơn, để mình quen dần – ngày nào đó ta không muốn là gả cho người ta mà đêm động phòng hoa chúc đến rượu giao bôi cũng cự tuyệt không uống được!"
Trang Thư Lan vừa nói…..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!