"Ồ?!"
Tứ Nhi buồn bực không hiểu, bạch y lại có ý nghĩa như vậy sao? Trang Thư Lan nói tới chuyện này thì tâm trạng đặc biệt tốt, tiếp tục nhìn Tứ Nhi giải thích."Bây giờ là mùa đông, mọi người đều mặc y phục màu đỏ, màu tím, màu đen, màu xám, nếu như mặc y phục màu sáng đặc biệt là màu trắng có phải rất không bình thường không? Hơn nữa màu trắng luôn luôn tạo sự thanh cao thần bí khiến người ta có cảm giác tò mò, lôi cuốn kích thích dục vọng.
Ví dụ như mấy chuyện thần thoại hay ma quỷ đều có đoạn "có vị tiên nữ áo trắng hay có một ma nữ áo trắng"
, ngươi nghĩ xem, có phải khi nghe đến đó thì trong đầu đều xuất hiện hình ảnh một nữ nhân bay lượn trên không, tà áo bay bay trong gió? Chớ nói chi là nhìn thấy! Cho nên màu trắng cũng hấp dẫn ánh mắt người khác rất nhanh! Hơn nữa ngươi nói bề ngoài vị cô nương kia cũng không tệ lắm.
Nàng ta mặc y phục màu trắng, lại càng gia tăng nét đẹp mê hoặc.
Vẻ mặt thì điềm đạm đáng yêu khiến cho người bình thường sinh lòng thương hại mà đồ háo sắc nhìn thấy sẽ nảy ra ý đùa giỡn trêu chọc.
Mà trong tửu lâu này tuy rằng khách nhân không hỗn loạn như thanh lâu nhưng cũng có đủ các loại người, người háo sắc chỉ xem như một loại trong số đó thôi. Cho nên với loại tình huống thiên thời địa lợi nhân hoà như thế này, vị cô nương đáng yêu như bạch y tiên tử kia bị đùa giỡn cũng là điều bình thường không có gì phải bàn!"
Nàng nói liền một hơi rồi nhanh chóng uống một ngụm trà lớn cho bớt khát."Ặc……Tiểu thư, lời của người đúng là không tào lao chút nào!"
Tứ Nhi run sợ lát sau mới lăng xăng nói."Người xem, tiểu thư, hôm nay người mặc y phục màu vàng nhạt, cũng là màu sáng………"
"Ha ha!"
Trang Thư Lan cười híp mắt nhìn Tứ Nhi, tròng mắt khẽ lưu động hoàn toàn khác dáng vẻ lạnh lùng lúc trước làm cho Tứ Nhi tròn mắt kinh ngạc."Tứ Nhi, ngươi có muốn thử một chút không? Tìm một nam nhân trêu hoa ghẹo nguyệt đến đùa giỡn ta, có lẽ ta sẽ dùng hành động nói cho hắn biết"
Sau đó nàng ngẩng mặt, đầu ngón tay khẽ xoa cằm."Có điều ta còn chưa thử đùa giỡn nữ nhân bao giờ, không biết tư vị có gì khác biệt với nam nhân không nhỉ!"
Âm thanh không lớn không nhỏ, vừa vặn làm cho nhóm văn nhân ngồi uống trà nãy giờ nghe lén nàng phân tích đều há hốc mồm kinh ngạc. Hừ! Dám nghe lén, ta ắt và cằm các ngươi đều rơi xuống đất hết! Trang Thư Lan lại hài lòng nhấp ngụm trà.
Mà Tứ Nhi nghe xong cũng không thể nào hiểu được liền hỏi."Tiểu thư, nữ nhân sao có thể đùa giỡn nam nhân được? Nô tỳ chỉ thấy nam nhân đùa giỡn nữ nhân, còn chưa bao giờ gặp nữ nhân đùa giỡn nam nhân cả!"
"Khụ!"
Trang Thư Lan hơi hối hận khi đã nói cho Tứ Nhi quá nhiều như vậy, nhưng dù sao cũng nên đem một ít kiến thức dạy bảo cho tiểu nha đầu ngây thơ này."Haizzz, Tứ Nhi, ta đã nói với ngươi rồi, thế giới này không chỉ nữ có thể đùa giỡn nam, mà nam cũng có thể đùa giỡn nữ, nam nam, nữ nữ cũng có thể đùa giỡn nhau, bằng không làm sao mà có trẻ con được?"
"Dạ……… Nghe cũng có lý!"
Tứ Nhi gật đầu, tiếp theo lại không ngại học hỏi."Tiểu thư, sao người lại biết nhiều như vậy? Chẳng nhẽ người đã từng đùa giỡn nam nhân à?"
"Ặc…Có thể tính là từng!"
Trang Thư Lan hơi suy tư, giọng điệu thổn thức, cười nũng nịu."Nhưng mà lần trước xem như nể mặt Quan tỷ tỷ tha cho tên tiểu tử đó, hừ, nếu lần sau hắn lại không biết tốt xấu, nhất định ta sẽ thu hắn làm tiểu thiếp thứ mười ba!"
"Phụt……"
Hiện tại trên lầu hai của trà lâu vang lên âm thanh ai đó bị sặc nước, nghe cũng đủ biết chắc chắn là sặc suýt chết.
Cùng lúc đó, chiếc bàn sau tấm bình phong cũng truyền ra một trận cười chế nhạo.
Giọng điệu trêu chọc vang lên."Phó bối tử nghe thấy chưa? Có người muốn nhận ngươi làm tiểu thiếp thứ mười ba đó!"
"Câm miệng! Ngươi còn cười nữa, cho dù có là Tư Đồ Minh Duệ ta cũng không khách khí đâu!"
Giọng nói hung ác nồng đậm lửa giận cùng uy hiếp. Tư Đồ Minh Duệ? Phó bối tử? Sao bọn họ lại ở đây? Tư Đồ Minh Duệ không phải là chủ trì của kỳ thi lần này sao? Làm sao có thể chạy đến trà lâu để uống trà? Hơn nữa sao hắn lại biết những lời vừa rồi là nói tới người ngồi cạnh hắn? Có phải Phó Thuyết đã kể chuyện mất mặt đó cho hắn rồi không?"Tứ Nhi, chúng ta đi mau!"
Trang Thư Lan đứng lên nhỏ giọng nói với Tứ Nhi.
Nếu không đi chỉ e sẽ đem lại phiền toái không thể tránh khỏi."Tức giận? Nhưng ngày đó chính ta nhìn thấy ngươi bị một tiểu nha đầu đùa giỡn mà! Hơn nữa ngươi còn có bộ dạng si mê bị người ta đùa giỡn mà vẫn không nhúc nhích, có vẻ là rất cam tâm tình nguyện!"
Đương nhiên lời nói này chính là đổ thêm dầu vào lửa."Choang!"
Lần này là tiếng tách trà vỡ vụn dưới nền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!