Mùa đông năm nay tới sớm.
Mới đầu đông mà tuyết đã rơi dày đặc, đúng lúc này Đại Đông Hoàng Triều lại tổ chức cuộc thi hương ba năm mới có một lần. Chỉ có điều một canh giờ trước khi kết thúc bài thi, tất cả thí sinh đều vùi đầu làm, riêng một người đã nộp bài ra khỏi trường thi từ sớm rồi."Tiểu thư!"
Tứ Nhi thấy tiểu thư nhà mình ôm tay vươn vai đi ra từ cổng trường thi thì lập tức nghênh đón, khoác áo lông chim hoàng yến lên người Trang Thư Lan, đồng thời cảm thấy kì lạ hỏi."Tiểu thư, sao người lại ra sớm thế? Chẳng phải còn một canh giờ nữa mới hết giờ sao? Người nhìn xung quanh xem, mọi người vẫn chưa có ai đi ra cả! Vậy người……Người làm xong đề thi rồi sao?"
Hai tay chà chà quần áo, Trang Thư Lan mới thấy ấm hơn một chút.
Vì vậy chậm rãi trả lời câu hỏi của Tứ Nhi, nhưng dù Tứ Nhi hỏi bao nhiêu vấn đề nàng cũng chỉ trả lời một câu."Trong trường thi lạnh quá, thật sự ta không có cách nào ngủ được một giấc nên đành phải đi ra tìm một trà lâu uống chút trà để người ấm lên một chút"
Vốn dĩ muốn uống rượu cho ấm người nhưng đáng tiếc thân thể này của Trang Thư Lan lại dị ứng với rượu, uống một chút đã không chịu nổi, điều này làm cho nàng thấy rất buồn bực.
Bây giờ là mùa đông, thời tiết vốn rất lạnh, uống một chút rượu có thể làm ấm người nhưng nàng lại không thể!"Á ………"
Những lời này cũng không thể giải thích nổi.
Sao khi Tiểu thư nhà nàng vào trường thi thì đã bắt đầu ngủ cho đến khi lạnh quá không ngủ nổi nữa mới nộp bài thi rồi đi ra sao? Tứ Nhi thấy Trang Thư Lan nhấc bước chân cũng không để ý tới thân phận hai người, đại tiểu thư và nha hoàn khinh thường nhìn nàng, cũng đành phải đi theo."Tiểu thư muốn đi đâu?"
"Trà lâu"
"Là trà lâu nào cơ?"
"Trà lâu nào cách nơi này gần nhất thì tới đó"
"……Tiểu thư……."
"Tứ Nhi, cẩn thận một chút, nói nhiều hút nhiều gió lạnh buổi tối nhất định sẽ đau bụng đấy"
Thật sự là không cho người khác yên lặng một chút! Trang Thư Lan dừng bước, vẻ mặt thành thật nhìn Tứ Nhi. Bị ghét rồi! Tứ Nhi nhìn Trang Thư Lan, vẻ mặt u ám, trong đầu chỉ có một suy nghĩ như vậy."Tiểu thư, nô tỳ chỉ là quan tâm tới người………"
Vẻ mặt oan ức, hai mắt đẫm lệ ướt át cộng thêm giọng nói run run của Tứ Nhi khiến nàng cảm thấy hình như vừa rồi nàng đã làm một chuyện không thể tha thứ."Ok!"
Trang Thư Lan phất phất tay nhìn Tứ Nhi dắt tay nàng."Đi thôi, lát nữa ngồi xuống thì ngươi muốn nói gì cũng được"
Tứ Nhi choáng váng trước động tác của Trang Thư Lan, đây là lần đầu tiên tiểu thư kéo tay nàng, cũng là lần đầu tiên tiểu thư thân thiết với nàng, động tác thật tự nhiên, không như trước kia là một người lãnh đạm từ chối thân thiết với người khác."Tiểu thư, không được………. Không hợp với quy củ….. Người là chủ tử, nô tỳ chỉ là một hạ nhân thấp hèn……nếu bị quản gia biết………"
Tứ Nhi gạt nhanh tay Trang Thư Lan ra, ấp úng nói. Trang Thư Lan nhìn tay trống trơn, trong lúc lơ đãng nhíu chặt mày, thậm chí sắc mặt cũng khó coi trầm giọng nói."Ừm"
Bên trong tướng phủ phải có tôn ti trật tự, đây là điều thứ nhất trong gia quy. Xoay người đi về phía trước hai bước, nàng dừng lại cũng không quay đầu."Nơi này rất lạnh"
Gió đông thổi qua mặt như dao cắt."Tiểu thư đợi nô tỳ một chút, nô tỳ lấy ô cho người."
Tứ Nhi thấy tiểu thư phải đứng ngoài gió lạnh vì mình như vậy, vội vàng đi theo, mở cây dù trong tay lên"Bên ngoài tuyết cũng rơi rồi!"
Trang Thư Lan không ngừng bước, Tứ Nhi theo sát một bên lại tận lực che ô cho nàng.
Đi được mấy bước Trang Thư Lan liền túm lấy ô làm cho Tứ Nhi giật mình kinh ngạc, thấy tiểu thư thản nhiên mở miệng."Ta mệt rồi, lại đây giúp ta một chút!"
"Dạ"
Thu hồi vẻ mặt kinh ngạc, hai tay Tứ Nhi nâng cánh tay Trang Thư Lan.
Nàng cũng không khách khí dựa nửa người vào người Tứ Nhi, miễn cưỡng bước đi.
Trong lúc lơ đãng chiếc ô chụp xuống hai thân ảnh………Tuy rằng trời có tuyết rơi nhưng hôm nay trà lâu lại vô cùng náo nhiệt, không ít văn nhân mặc khách tụ tập một chỗ thảo luận đề thi đình năm nay sẽ có cái gì. Có điều giữa trà lâu náo nhiệt này có hai bàn là chú tâm uống trà – Trang Thư Lan chính là một trong hai bàn đó. Mở nắp một tách trà thơm, hơi nước lượn lờ thản nhiên chậm rãi tung bay.
Cho dù vậy ánh mắt Trang Thư Lan cũng không thèm nhìn, lại giương mắt nhìn xuyên qua mành cửa ngắm những bông tuyết đầu mùa đông đang rơi xuống."Tiểu thư muốn hồi phủ sao?"
Tứ Nhi thấy ánh mắt tản mạn của Trang Thư Lan, nếu như theo thói quen từ trước tới giờ nhất định tiểu thư đang muốn nghỉ ngơi."Không phải!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!