Nhìn Trang Thư Lan dần dần rời gót khỏi Túy Xuân Uyển, Di nương đang lúc hoảng hốt lại sinh ra một loại ảo giác, cảm thấy mười năm tiếp xúc vẫn không hiểu được đứa nhỏ này, vẫn không thể tin nàng mới có trí tuệ của tiểu nha đầu mười lăm tuổi! Nhìn bóng lưng nàng cô độc mang theo khí chất lạnh lùng mà bước đi.
Nơi này náo nhiệt không làm mờ nhạt khí chất của Trang Thư Lan mà ngược lại càng tôn lên khí thế không giống người bình thường."Di nương mau đem văn tự bán thân của Lan cô nương giao cho ta"
Ngữ khí của Lãnh gia như mệnh lệnh không cho phép Di nương cự tuyệt."A?…."
Di nương còn chưa phục hồi được tinh thần lại bị Lãnh gia dọa ột phen sợ hãi."À…..
Việc này chỉ sợ không được"
."Sao?"
"Bởi vì Lan nhi không phải là cô nương của Túy Xuân Uyển.
Nàng là con gái của một cố nhân, nay ta thay vị đó quan tâm tới nàng mà thôi!"
Mặc dù Di nương rất sợ Lãnh gia nhưng nàng vẫn quyết định không nói hết toàn bộ sự thật cho hắn biết.
Hiện tại nếu như những lời vừa nãy Lãnh gia nói là đúng chỉ sợ hắn sẽ gây chuyện bất lợi cho Lan nhi."Nàng ta có phải người của Túy Xuân Uyển không?"
Lãnh gia có vẻ không hài lòng với câu trả lời này, lạnh lùng nhìn Di nương một cái."Không phải!"
Di nương lắc đầu."Nàng chỉ ở tạm nơi này, nàng ra ngoài đã nhiều ngày rồi, nay người nhà muốn nàng trở về"
."Huyễn Bách đâu? Hắn có quan hệ thế nào với Túy Xuân uyển? Hắn ở Túy Xuân Uyển đã hơn mười ngày, vừa rồi nghe nói hắn quen biết Lan cô nương."
Câu nói của Lãnh gia chẳng khác gì trái bom dội xuống, khiến mặt Di nương tái lại."Việc này…….. Việc này ta cũng không rõ"
Di nương thoái thác trả lời."Khách nhân là thượng đế, kẻ có tiền thì làm ông chủ.
Công tử Huyễn Bách quyết định dừng chân tại nơi này làm sao ta có thể quản hắn được.
Ta chỉ cần có thể kiếm được tiền là tốt rồi.
Còn chuyện Lan nhi quen biết với hắn…….
Lãnh gia, ngài cũng biết mỗi ngày ta bận rộn ngoài này, làm sao có thể quản hết tất cả mọi chuyện!"
Miệng nói như vậy nhưng trong lòng Di nương vô cùng lo lắng, Huyễn Bách ở lại Túy Xuân Uyển không phải là điều ai cũng biết.
Huyễn Bách có thân phận đặc thù, ai lại dám đi chọc người như thế chứ? Hắn dạy Trang Thư Lan võ công để phòng thân, Di nương lại là người trọng tình nghĩa, cho dù biết cũng sẽ không nói ra!"Phải vậy không?"
Lãnh gia lạnh lùng hỏi. Di nương không tự chủ được rùng mình một cái nhưng vẫn là gồng mình lên trả lời."Phải…….."
Không biết Lãnh gia hỏi Huyễn Bách làm gì? Cùng lúc Di nương đang ở tiền sảnh, mồ hôi lạnh túa ra như tắm thì lúc này Trang Thư Lan đang ở hậu viện Túy Xuân Uyển gặp người nàng mong chờ bấy lâu – Huyễn Bách."Lan nhi, con lại gặp phải chuyện gì mất hứng rồi phải không?"
Hơi nhíu mày, Huyễn Bách nhìn khuôn mặt phảng phất nét buồn của Trang Thư Lan có chút không vừa ý, chắc chắn là có chuyện không vui."Không có!"
Trang Thư Lan theo thói quen kéo kéo miệng, giương mắt nhìn vị sư phụ dạy dỗ nàng năm năm nay.
Dưới trời chiều Huyễn Bách phiếm thanh huy quang mang, hắn vốn có khí chất lạnh lùng trời sinh giống như băng ở bắc cực, cùng với khung cảnh lúc này nhìn rất mị hoặc. Huyễn Bách không tiếp tục truy hỏi, Trang Thư Lan là người không thích nói nhiều, nếu nàng không muốn nói cho dù có gặng hỏi như thế nào thì kết quả vẫn chẳng thu được gì."Lần nào gặp mặt tâm trạng con cũng tốt lắm mà, có phải do Di nương cấm không cho con tới tiền sảnh nên giờ mới ở đây? "
Điểm này làm cho Huyễn Bách đau đầu suy nghĩ, rõ ràng là một tiểu cô nương thích chơi đùa, cho dù có một vạn lý do thì nàng nhất định sẽ gặp Di nương trước nhưng sao bây giờ lại chọn ở hậu viện Túy Xuân Uyển mơ mơ màng màng ?"Hôm nay con chỉ là đến tìm Di nương nói về bước tiếp theo trong kế hoạch kinh doanh của Túy Xuân Uyển thôi!"
Trang Thư Lan hơi nghiêng người, ánh mắt dừng lại ở trên cây bạch quả cách đó không xa."Nhưng hiện tại con đang suy nghĩ cẩn thận một vấn đề, mục đích cuối cùng của Lãnh gia cũng không phải làm cho Túy Xuân Uyển đóng cửa, có thể hắn nhằm vào ai đó ở Túy Xuân Uyển ……hoặc là qua hôm nay hắn sẽ nhắm vào hai người!"
Trang Thư Lan tin chuyện vừa rồi sẽ khiến cho Lãnh gia có hứng thú với nàng, nhìn ánh mắt dò xét của hắn là biết rồi.
Quan trọng nhất là, nàng cảm thấy hắn cũng không phải là người dễ đối phó."……bây giờ Lãnh gia đang ở Túy Xuân Uyển?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!