Chương 36: (Vô Đề)

Tạ Cảnh Sơn tỉnh dậy sau một giấc ngủ, lấy cuốn sách trên mặt xuống, lau nước miếng ở khóe miệng, vươn hai tay duỗi người.

Mơ màng mở mắt, chợt thấy hai người vừa mới đ.á.n. h nhau đang ngồi gần nhau, đọc sách luận đạo, vô cùng thân thiết.

Tạ Cảnh Sơn ngơ ngác chớp mắt, hắn ngủ bao lâu rồi? Lúc hắn ngủ đã xảy ra chuyện gì? Đợi đã! Tại sao hắn lại ngủ gật?!

Vỗ vỗ đầu, Tạ Cảnh Sơn thấy Lục Nam Chi khiêm tốn thỉnh giáo, Giang Nguyệt Bạch thao thao bất tuyệt, trong lòng chuông báo động vang lên, có cảm giác hắn chỉ ngủ một giấc, đã bị hai người bỏ lại mười vạn tám ngàn dặm.

Không được, hắn Tạ Cảnh Sơn tuyệt đối không thể thua người khác!

Nắm c.h.ặ. t t.a. y ho hai tiếng, Tạ Cảnh Sơn cầm sách đến gần, ngắt lời hai người.

"Vừa rồi ta đọc hết cuốn sách này, cũng có vài chỗ không hiểu, các ngươi xem giúp ta?"

Lục Nam Chi mặt không biểu cảm, Giang Nguyệt Bạch nghi ngờ nheo mắt.

Tạ Cảnh Sơn cứng đầu, chỉ vào một dòng chữ trong sách.

Lục Nam Chi liếc nhìn, nhíu mày suy nghĩ, Giang Nguyệt Bạch cúi đầu liếc qua, "Đoạn này giải thích ngươi so sánh với câu thứ ba trang mười bảy, tự nhiên sẽ hiểu."

"Trang mười bảy... để ta xem..." Tạ Cảnh Sơn lật sách soàn soạt, "Ừm... ra là vậy... đợi đã! Sao ngươi lại biết ngay câu thứ ba trang mười bảy là gì?"

Giang Nguyệt Bạch mỉm cười lịch sự, "Cuốn sách trên tay ngươi ta đã thuộc lòng rồi."

Tạ Cảnh Sơn như bị sét đ.á.n.h, Lục Nam Chi mắt đầy kính phục.

"Sách còn chưa đọc hết một lượt, đừng đến làm phiền ta và Lục sư tỷ."

Giang Nguyệt Bạch đuổi người, tiếp tục cùng Lục Nam Chi thảo luận về sự biến đổi của pháp thuật thượng cổ.

"Lục sư tỷ, nếu nói là vì linh khí hiện nay không bằng thời thượng cổ, nên chú ngôn không bằng thủ quyết, ta luôn cảm thấy không ổn, có thể nào là do trời đất biến đổi, quy tắc thiên đạo hoàn chỉnh hơn, phân loại pháp thuật chi tiết hơn, nên mới cần cách thức chính xác hơn để điều động linh khí tương ứng..."

Tạ Cảnh Sơn thất thần, ngã ngồi trong đám cỏ dại, gió âm hiu hắt, lạnh thấu tim, hắn muốn vượt qua nha đầu thối Giang Nguyệt Bạch này không chỉ có tu vi, mà còn có cả việc học thuộc sách!

Hắn Tạ Cảnh Sơn tuyệt đối không chịu thua, không phải là học thuộc sách sao?

Học! Học đến c.h.ế.t!

Tạ Cảnh Sơn nghiến răng nghiến lợi, thêm hai chữ học thuộc sách vào kế hoạch tu hành của mình.

Tuy nhiên không lâu sau, hắn phát hiện mình quá! ngây! thơ!

"Giang Nguyệt Bạch ngươi c.h.ặ. t những cây khô này làm gì?"

"Làm một cái bàn thấp để luyện chữ."

Kế hoạch tu hành tăng thêm, thư pháp! Còn có thợ mộc!

"Giang Nguyệt Bạch ngươi không phải đang luyện chữ sao? Lại cắt giấy bùa làm gì?!"

"Đừng ồn, ta đang học chế bùa."

Kế hoạch tu hành tăng thêm, lục nghệ tu chân! Học hết!

"Giang Nguyệt Bạch ngươi không nghỉ ngơi sao?"

"Ngày thường giờ Tý ta phải tu luyện, quen ngủ muộn, ta qua bên kia luyện đao pháp và pháp thuật một lát."

Kế hoạch tu hành thay đổi, võ kỹ pháp thuật luyện đến c.h.ế.t!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!