Bữa tiệc trưa được tổ chức tại đình viện ngoài trời của biệt thự
Trình gia. Đình viện không lớn, trang hoàng theo phong cách Châu Âu, ở
giữa có một suối phun nước hình tròn hết sức hoa lệ, ngược lại có vẻ tầm thường.
Thư Ngọc khoát tay Cô Mang đi vào buổi tiệc, cô bỗng
nhiên ảo não: "Em lại quên ăn chút gì đó trước khi đến tham dự trường
hợp thế này."
Cô Mang cười: "Những thứ kia tuy rằng kém hơn Bắc Bình, nhưng cũng không đến nỗi khó nuốt."
Cô biết anh cố ý, vì thế nghiến răng nghiến lợi: "Em ăn thả ga, vứt đi mặt mũi của anh, thế nào?"
Anh cười ha ha: "Chỉ cần em đứng bên cạnh anh, cho anh tăng thể diện."
Matthew tiên sinh bị một đám thương nhân vây quanh, anh ta vừa thấy Cô Mang đến liền thoát thân hướng về bên này.
"Thật là trai tài gái sắc, phu thê tình thâm." Matthew thốt ra tiếng Trung Quốc rõ ràng.
Thư Ngọc bật cười.
Cô Mang chế nhạo: "Matthew, tiếng Trung Quốc tiến bộ thần tốc đấy."
Lúc này, một cô nàng tóc vàng cao gầy cầm ly rượu đi tới, kề sát hôn lên mặt Thư Ngọc.
"How glad to see you, Mary." Thư Ngọc cười vui vẻ.
Người phụ nữ tóc vàng tên là Mary, phu nhân của đại sứ, người Pháp gốc Anh.
Mary nhướng mày nhìn về phía Cô Mang: "Cô, tôi mượn Thư Ngọc một lúc, được không?"
Cô Mang cười gật đầu: "As you wish."
Matthew kéo Cô Mang bỏ đi: "Để hai cô ấy có không gian riêng."
Thư Ngọc và Mary vừa đi vừa ăn.
Mary cảm thấy hứng thú với món ăn Trung Quốc, thừa dịp ăn món tráng miệng
rất ngon cô lập tức kích động muốn Thư Ngọc đến thử. Thư Ngọc dứt khoát
bỏ xuống băn khoăn, cùng Mary ăn thoải mái.
Hai người vừa nếm thức ăn ngon vừa nói chuyện phiếm. Trên đường không ai quấy rầy, họ vui vẻ ung dung tự tại.
"Thật là thô tục."
Âm thanh khinh miệt bay tới, Thư Ngọc vừa ngẩng đầu thì thấy Trình Du cùng hai cô bạn mặc váy tây dương không biết từ lúc nào đã ở bên cạnh hai
cô. Trình Du thay sườn xám màu hồng, Thư Ngọc liền lập tức nhận ra chiếc áo đó là hôm kia Cô Mang chọn lựa ở Chu Kí.
Mary vừa nghe lời nói của Trình Du liền nhíu mày. Tiếng Trung đơn giản cô vẫn nghe hiểu được, Trình Du được nuông chiều như vậy lời nói vô lễ chẳng lọt vào tai. Cô
quay đầu lại nhìn Thư Ngọc, ánh mắt không kiên nhẫn giống như đang hỏi:
con bé thô lỗ này rốt cuộc là ai?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!