Lưới quỷ do sợi tơ tạo thành đang chậm rãi di chuyển trong không khí, mỗi lần chuyển động là càng tới gần Dạ Miêu.
Dạ Miêu rất rõ ràng, nếu lưới quỷ buộc chặt ngay tức khắc, cô ta chẳng còn thừa một mảnh xương nào.
Diêm Phong đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn chằm chằm Dạ Miêu trong lưới.
Bỗng nhiên Dạ Miêu nở nụ cười: "Tiên sinh muốn giết tôi ư?"
Diêm Phong nói: "Trong miệng cô không nói ra thứ tôi cần, tôi giữ mạng cô lại để làm gì?"
Dạ Miêu cười càng quyến rũ hơn: "Miệng tôi không có thứ tiên sinh cần, cũng không chứng tỏ trên người tôi không có."
Diêm Phong không nói lời nào.
"Phần tình báo kia ở trong tay tôi." Dạ Miêu nhíu mày, "Phần tình báo kia Trương Hàn Sinh chưa kịp gửi đi đã bị tôi chặn lại."
Thư Ngọc nhíu mày. Quả nhiên, sau khi trở lại Trương trạch, Trương phu nhân đã lọt vào tay Dạ Miêu.
Nhưng mà, Dạ Miêu thật sự cất tình báo trong người sao?
Diêm Phong rốt cuộc nhúc nhích. Anh ta nhìn Dạ Miêu: "Tình báo ở đâu?"
Dạ Miêu cười khanh khách: "Ngay trên người tôi. Ngài đến gần một chút là có thể lấy được."
Diêm Phong quả thật tiến về phía trước hai bước.
Ý cười của Dạ Miêu càng sâu: "Tình báo ngay trong áo ngực của tôi, nếu ngài muốn lấy thì hãy tới lấy."
Diêm Phong bất động.
"Thế nào, sợ tôi đánh lừa ngài?" Dạ Miêu liếc xéo, "Tôi cũng không
dám lộn xộn, lúc này mà động một tí, ai biết được sẽ đụng vào lưới tơ
của Diêm vương chứ?"
Bộ ngực đầy đặn của Dạ Miêu ưỡn lên.
Thư Ngọc mặc dù cách khá xa, nhưng không khó tưởng tượng cảnh sắc nõn nà như bạch ngọc dưới lớp lụa mỏng trêu người bao nhiêu.
Vào lúc này, Dạ Miêu muốn dùng mỹ nhân kế?
Diêm Phong vươn tay lục tìm trong ngực Dạ Miêu, trong mắt chẳng có chút cảm xúc.
Đột nhiên có tiếng gió phá tan một mảnh tĩnh lặng. Diêm Phong bay vút ra phía sau, một cái nỏ nhỏ to bằng đầu ngón tay bắn tên ra từ cổ áo
của Dạ Miêu, đuổi sát thân hình của Diêm Phong.
Cái nỏ bắn tên nhanh chóng, Diêm Phong lại nhanh hơn. Anh ta nhảy ra, tránh khỏi tất cả mũi tên ngầm.
Trái tim Thư Ngọc còn chưa thả lỏng, thì thấy đôi giày cao gót của Dạ Miêu bỗng nhiên vỡ vụn, mũi chân phóng ra một loạt kim châm màu lam.
Những cây kim châm kia màu sắc xinh đẹp, rõ ràng có độc.
Diêm Phong vẫn đang nhảy lên, cơ thể nhào lộn giữa không trung, những cây châm độc kia tựa như mũi tên bắn về phía anh ta.
Thư Ngọc muốn lên tiếng, nhưng lý trí ngăn chặn giọng nói của cô.
Thời điểm cấp bách thế này, cô phát ra tiếng là không thỏa đáng, rất có khả năng khiến Diêm Phong phân tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!