"Tiệc tối?"
Sau bữa ăn, Thư Ngọc vừa hí hoáy cây cảnh trên bệ cửa sổ, vừa nhìn Cô Mang mở tủ quần áo lựa áo vét.
Cô Mang đáp: "Không sai, tối nay trong nhà Trương cảnh ti tổ chức một buổi tiệc nhỏ, thư mời sáng nay chuyển đến cho anh."
Thư Ngọc tò mò: "Ông ta còn mời ai nữa?"
Cô Mang nói ra mấy cái tên. Thư Ngọc sửng sốt, những người này đều là thượng cấp trong giới cảnh sát. Cô Mang xưa nay cao ngạo, cho nên quan
hệ với nhóm người này cũng có phần tế nhị.
"Anh thật sự muốn đi ư?" Khuôn mặt cô chứa vẻ lo lắng.
Anh cong khóe miệng: "Cho dù là Hồng Môn Yến, anh cũng phải đi." Không vào hang cọp làm sao bắt được cọp con?
Cô đi đến bên người anh, tiện tay giúp anh chọn một chiếc áo vét hợp
với áo sơ mi trong: "Anh luôn mạo hiểm như vậy, khi nào thì có thể khiến em yên tâm đây?"
Anh cởi ra y phục thường ngày trên người, để cô giúp anh mặc áo sơ mi vào. Anh hạ thấp trán, tì lên trán cô, giọng nói dịu dàng cất lên: "Yên tâm đi, khi nào thì anh thật sự khiến mình lâm vào nguy hiểm chứ?"
Cô cài cẩn thận khuy áo trước vạt áo sơ mi của anh, tuy rằng trong
lòng biết rõ anh tiến lùi thỏa đáng, nhưng trái tim cô vẫn bất an treo
giữa không trung: "Nói bậy, lúc trước ở trấn Thanh Hà, anh liều lĩnh
chạy vào trong biển lửa. Anh có biết hành vi đó nguy hiểm biết bao
không, nếu anh…" Cô mau chóng im bặt.
Anh hiểu rõ, dang hai cánh tay ra ôm vợ yêu vào trong lòng: "Anh và A Mỗ không phải đều ổn rồi sao?"
Cô im lặng trong phút chốc, sau đó nhẹ nhàng cất tiếng: "Cô Mang."
Anh cảm thấy sự khác thường trong giọng nói của cô: "Hửm?"
Cô tựa vào trong lòng anh, nói rõ từng chữ một: "Những lời tiếp theo, anh phải lắng tai nghe, nhớ kỹ trong lòng nhé."
"Cho dù sau này gặp phải tình huống gì, anh cũng không được để sự an
nguy của chính mình rơi vào nguy hiểm. Bất luận là ai gặp nguy hiểm, nếu việc cứu giúp đó trả giá bằng sự an nguy của anh, anh nhất định đừng có đi." Cô nghiêm túc nói, "Dù rằng người gặp nạn là em, anh cũng không
được đi. Biết chưa?"
Anh nhất thời không nói gì.
Cô đợi hồi lâu cũng không đợi được câu trả lời của anh. Trước kia,
chỉ cần cô nói gì, mặc dù hoang đường vô nghĩa thế nào đi nữa, cuối cùng anh vẫn luôn bất đắc dĩ mà đồng ý. Thế là, cô theo bản năng ngẩng đầu
nhìn phản ứng của anh.
Cằm anh động đậy, ngăn cản động tác ngẩng đầu của cô.
Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, rồi nói: "Em muốn nghe lời thật hay lời giả?"
"Anh nói đi?" Cô tức giận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!