Chương 32: Nhà in Hàm Phong

Trong thành Nam Kinh có một ngõ hẻm gọi là Ổ Xuân, cuối ngõ có một nhà in lâu đời.

Trên tấm bảng hơi cũ viết mấy chữ to rồng bay phượng múa: Hàm Phong Nhất Thập Nhị.

Phía trước sảnh của nhà in Hàm Phong, ngoài bán những quyển tiểu

thuyết và truyện dân gian thuở xưa thì còn làm cả công việc in ấn. Mùi

sách cũ pha lẫn với mùi mực in lan tỏa khắp phòng, thật cũng có vài phần thú vị.

Khách hàng của nhà in không nhiều lắm, nhưng ngày thường nhận đơn đặt hàng lại không ít.

Nhưng chỉ có nhân viên bên trong nhà in mới biết, trong nhiều đơn đặt hàng kia không hề liên quan đến việc in ấn xuất bản.

Ví dụ như, trên một tờ đơn đặt hàng quá hạn viết rằng tìm về năm bức

thư do một nhân viên quan trọng trong phòng thư ký tổng thống đã làm

mất. Lại chẳng hạn như, tờ đơn đặt hàng mới nhất viết là tìm về con mèo

của Trương cảnh ti đã đi lạc.

Đơn đặt hàng bình thường nằm lẫn lộn với nhau, còn những đơn đặt hàng cơ mật nhất thì khóa trong gác xép nhỏ ở phòng trong của nhà in, không

phải thành viên cốt lõi thì không được vào xem.

Cư dân tại ngõ Ổ Xuân đương nhiên không biết tình hình hoạt động của

nhà in này, chỉ nói đó là nơi để giết thời gian không tệ, có lẽ đi dạo

một chuyến đến đó sẽ tìm được sách cũ thời xưa hoặc là mấy quyển tiểu

thuyết đặc sắc.

Khi Thư Ngọc bước vào nhà in là vào giờ giữa trưa nhàn rỗi nhất, trong sảnh trước của nhà in chỉ có hai người trẻ tuổi.

Một người là chàng thanh niên cao gầy đeo kính mắt gọng to màu đen

đang ngồi trước máy tính gõ chữ tách tách, khóe miệng ngậm điếu thuốc đã tắt lửa từ lâu. Người còn lại là cô gái trẻ tóc thắt bím hai bên,

khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi, đang bận rộn đánh dấu một chồng

sách.

Hai người nhìn thấy Thư Ngọc đều sửng sốt. Sau đó cô gái tóc thắt bím hét lên ném đi quyển sách trong tay, chui vào trong lòng Thư Ngọc: "Chị Ngọc, chị đã về rồi!"

Thư Ngọc sờ ót cô gái: "Tiểu Vân lại tự mình phân loại sách sao? Vất vả quá."

Chàng trai đeo kính mắt gọng to màu đen vắt một tay trên lưng ghế,

tay kia thì lấy điếu thuốc ra, ánh mắt nhìn Thư Ngọc chứa ý cười: "Cô ấy vất vả chỗ nào, chẳng qua là dán nhãn lên sách mà thôi, người thật sự

vất vả là em mới đúng."

Tiểu Vân giận đỏ mặt: "Long Nha, anh nói bậy."

Thư Ngọc mỉm cười. Cô ngẩng đầu nói với Long Nha: "Hạ Tử Trì ở đâu? Chị có việc tìm anh ta."

Long Nha bĩu môi: "Tìm anh ta làm gì? Em còn tưởng rằng rốt cuộc chị

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!