Chương 25: Ngoại truyện: Thương xót Giang Nam (thượng)

Trong cuộc đời hắn lần đầu lên sân khấu xướng ca là vào năm 11 tuổi.

Vừa hát xong, dưới sân khấu ồn ào một trận.

Khách ngồi đầy phía dưới giương ánh mắt đánh giá tiểu mỹ nhân trên sân khấu, tựa như đang phán xét một món hàng hóa.

Những ánh mắt trắng trợn kia khiến hắn sinh ra sợ hãi.

Ngay lúc hiểm nguy chạy trốn, một bộ y phục màu xanh chặn đường hắn.

Hắn ngẩng đầu, trông thấy khuôn mặt của vị công tử mặc áo xanh.

"Ngươi tên là gì?" Vị công tử áo xanh hỏi.

Hắn hơi lúng ta lúng túng: "Giang Nam."

Công tử áo xanh mỉm cười: "Giang Nam. Tên rất hay."

Hắn hơi đỏ mặt. Sau đó nghe thấy vị công tử kia nói tiếp: "Ngươi có

thiên phú xướng ca, chỉ cần mài dũi đánh bóng thì sẽ trở thành một viên

ngọc quý. Ngươi có muốn theo ta học không?"

Hắn mở to mắt, đã động lòng nhưng vẫn có phần do dự: "Ngươi…biết dạy sao?"

Công tử áo xanh bật cười: "Ta có biết dạy hay không, ngươi theo ta chẳng phải là biết được sao?"

Hắn nhất thời có chút kinh ngạc, đầu óc mau chóng đưa ra quyết định.

Hắn tiến lên vài bước, nắm lấy áo của vị công tử kia: "Ta theo ngươi

học."

"Từ nay về sau, ta chính là sư phụ của con. Ta tên là Phương Kiển."

"Phương của tấc vuông, "kiển" của "giá kiển lư nhi vô sách hề"."

Hắn nghe không rõ. Công tử áo xanh kiên nhẫn giải thích: "Phương tốn

chi đích, kiển lư vô sách. Lấy ý là hết đường xoay xở, chui vào ngõ

cụt."

Hắn vẫn hồ đồ như cũ.

Rất nhiều năm sau hắn mới biết được thì ra sư phụ hắn là đệ nhất kép hát tiếng tăm lừng lẫy tại Giang Nam.

Phương thị tại Giang Nam, tầm mắt rất cao, không phải cốt lõi thượng

lưu thì không thu nhận. Hắn là đồ đệ đầu tiên mà sư phụ thu nhận, cũng

không ngờ là đồ đệ cuối cùng.

Lần đầu hắn bước lên sân khấu sau khi trưởng thành, hóa trang hình

hoa đào, tay áo dài rộng, còn chưa cất tiếng thì đã lấn át vẻ đẹp của

hoa thơm cỏ lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!