Ngoài cửa sổ ánh trăng lưỡi liềm nhô cao, tia sáng rọi vào bên trong rất ấm áp.
Trong thư phòng, một chồng sổ sách đặt trên bàn. Cô Mang đứng trước bàn nhìn chăm chú.
"Đây là sổ tiếp khách của Nguyệt Minh Lâu do Hàn Kình lấy được." Cô
Mang nói, "Đáng tiếc là thiếu mất ghi chép đã xảy ra vào tháng đó của
nửa năm trước."
Ban ngày khi tiểu sinh kia đi lấy sổ sách để kiểm tra Hàn Kình có hẹn trước hay không, Hàn Kình đã ra hiệu cho thủ hạ bám theo, do đó thần
không biết quỷ không hay mà tiến vào phòng sổ sách của Nguyệt Minh Lâu,
lấy được sổ sách của gần một năm nay.
Thư Ngọc hơi sửng sốt, sau đó từ trong áo mình cô lấy ra hai tờ giấy hơi ố vàng, nhẹ nhàng đặt trên chồng sổ sách.
Cô Mang cầm lên nhìn, anh kinh ngạc nhìn về phía Thư Ngọc: "Em lấy được thứ này từ đâu?"
Hai tờ giấy trong tay anh đúng là phần giấy tờ mà thủ hạ của Hàn Kình lục lọi nhiều lần vẫn không tìm ra.
Cô do dự vài giây, đáp: "Một vị tri âm đưa cho em."
"Tri âm?" Anh nhướn mày, "Sao anh không biết em còn có một vị tri âm trong Nguyệt Minh Lâu?"
Cô bất mãn: "Em không thể có bạn tri âm sao?" Sau đó cô liền kể lại
chi tiết mình làm sao "anh hùng cứu mỹ nhân" Phương Kiển rồi quen biết
nhau, sau đó bất ngờ gặp lại vào hôm nay.
"Em không phải là rất anh hùng đó sao?" Cô ngửa mặt chờ anh khen ngợi.
Anh lại nhíu mày: "Em nói, người đào hát đưa thứ này cho em tên là Phương Kiển?"
"Đúng vậy, anh cũng cảm thấy cái tên này kỳ lạ phải không?" Cô nói,
"Nhưng tờ giấy này là thật đó. Em đã giám định rồi, theo màu mực, độ mòn của trang giấy và con dấu, tất cả đều ăn khớp với sổ sách từ đầu đến
cuối. Hai tờ giấy này quả thật là nằm trong sổ tiếp khách của Nguyệt
Minh Lâu."
"Thứ Nguyệt Minh Lâu muốn che dấu, tại sao một đào hát hạ đẳng lại có được?" Lông mày anh nhíu chặt.
Cô nghĩ nghĩ, đáp: "Cơ duyên xảo hợp." Sau đó lại nói, "Cô ấy bằng lòng giúp chúng ta tìm Minh Nguyệt, chuyện này được chứ?"
Anh lẳng lặng nhìn cô một lúc lâu, bỗng nhiên mỉm cười: "Dĩ nhiên là được, vợ anh thật là có bản lĩnh."
Cô phì cười một tiếng, hỏi: "Hạ Tử Huân thế nào?"
"Đã tỉnh rồi." Anh bóp trán, "Tuy anh ta là người thận trọng, nhưng
là thua dưới tay Vân Nguyệt. Vốn tưởng rằng cô ta bài xích việc tiếp
khách là vì đang đợi lấy chồng, xem ra trong đó có điểm kỳ quái."
"Không biết Hàn Kình tự tin chỗ nào, nói chắc chắn Cừ Nguyệt không
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!