Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng chim hót líu lo, người bên trong cửa sổ vẫn mãi mê với sự vuốt ve của gối chiếu.
Tia nắng xuyên qua khe hở bức màn chiếu vào mắt Thư Ngọc, cô ưm một tiếng theo bản năng chui vào lòng của người bên gối.
Anh từ từ nhắm hai mắt, vô cùng chính xác kéo cô qua, hôn lên mí mắt
cô, sau đó như mọi ngày vuốt ve cô từ trên xuống dưới. Cho đến khi nghe
được tiếng lẩm bẩm nhỏ xíu của cô, anh mới từ bỏ, tâm tình rất tốt mà đi ngủ tiếp.
Tại căn phòng tiếp khách, hai anh em Hạ gia đã đợi được một thời
gian, nước trà trong tay nguội rồi lại đổi, đổi rồi lại nguội. Trải qua
mấy lần như vậy, hai vị chính chủ vẫn chưa xuất hiện.
Hạ Tử Trì dùng khuỷu tay đụng vào anh trai mình: "Anh nói xem, Cô Mang không phải là người gặp họa được phúc sao?"
Hạ Tử Huân liếc nhìn anh ta một cái: "Anh khuyên chú hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt, sáu tháng cuối năm chú tuyệt đối không thể sống yên ổn."
Hạ Tử Trì buồn rầu sờ mũi: "Anh, em là em trai song sinh của anh đó."
"Anh không có người em ngốc như vậy." Gân xanh trên trán Hạ Tử Huân hơi giật.
Haiz, ngay cả con đường tình thân cũng đi không thông, Hạ Tử Trì rất đau buồn.
Hai người đợi đến khi nắng chiều nghiêng về phía Tây mới đợi được hai vợ chồng họ Cô.
Cô Mang chỉ khoác áo ngoài mặc ở nhà, bên trong là áo len thủ công
hơi mỏng. Thư Ngọc mặc chiếc váy dài bằng vải bông, bên ngoài là chiếc
áo khoác ngắn.
Cô Mang tự nhiên ôm vòng eo của Thư Ngọc, thản nhiên chào Hạ Tử Huân một tiếng.
Sắc mặt Thư Ngọc hơi tái nhợt, có vẻ hơi mệt mỏi, bớt đi vài phần
kiên quyết, càng lộ ra dung mạo thanh tú, rất động lòng người, khiến Hạ
Tử Trì ở bên cạnh trông thấy mà thẫn thờ.
Con ngươi lạnh lùng của Cô Mang thản nhiên nhìn qua, trong nháy mắt
Hạ Tử Trì như rơi xuống hầm băng, phục hồi tinh thần lại. Hạ Tử Huân yên lặng nhìn thấy tất cả, trong lòng anh ta không khỏi thở dài, đứa em
trai ngốc nghếch của anh ta, e rằng không chỉ sáu tháng cuối năm, mà
thêm sáu tháng nữa cũng không được yên ổn.
"Cái gì? Ý anh là, không biết ai là Minh Nguyệt ư?" Thư Ngọc kinh ngạc.
Những bức họa bày ngổn ngang trên bàn, trên mỗi tờ giấy đều vẽ một cô gái, bộ dạng từng người cũng không giống nhau.
Hạ Tử Trì nói: "Không sai, tôi lấy được sổ tiếp khách của Nguyệt Minh Lâu, cấp trên xác thực những người trong sổ đã chi một số tiền lớn để
gặp mặt Minh Nguyệt."
Hạ Tử Huân cười nói: "Không ít người dùng việc đã gặp Minh Nguyệt để
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!