"Lớp học hôm nay đến đây thôi." Thư Ngọc khép sách giáo khoa lại.
Có đứa trẻ chạy lạch bạch lên bục giảng, ngẩng lên khuôn mặt nhỏ
nhắn, kích động nói: "Cô giáo Đàm, người đón cô về nhà đang chờ ở trong
sân."
Thư Ngọc sửng sốt, Cô Mang đã đi Nam Kinh theo hẹn, lúc này ở trong
nhà đều là người già cả, chắc chắn không có lý nào đến đón cô.
Ngay cả khi biết được khả năng người kia trở về cực kỳ bé nhỏ, nhưng cô vẫn bước nhanh ra khỏi phòng.
Nhìn thấy người trong sân, cô hơi dừng lại. Trái tim treo trên cao thu trở về, đáy lòng lan tràn nỗi thất vọng.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, mặt mày tuấn tú, khí chất hoàn mỹ,
anh ta mặc một bộ âu phục màu nâu nhạt càng tôn lên vẻ thư sinh ôn hòa.
Đây mới là công tử nhã nhặn chân chính, Thư Ngọc thầm nghĩ. Nhưng cô
cũng không thể đè nén nỗi nhớ nhung đến vị nhã nhặn bại hoại nhà cô, vì
thế cô phì cười.
"Thư Ngọc, đã lâu không gặp." Người đàn ông nhìn thấy cô, anh ta cười hòa nhã, "Không ngờ Cô Mang giấu cô ở một nơi non xanh nước biếc như
vậy."
Thư Ngọc mỉm cười: "Hạ Tử Trì, anh tới đây làm gì? Ở đây nhà cửa thô
sơ thức ăn đơn giản, làm sao tiếp đãi loại công tử như anh."
Hạ Tử Trì cười càng thoải mái hơn: "Không ngại, chỉ cần chia một phần căn nhà và thức ăn mà Cô Mang sắp đặt cho cô thì tôi sẽ cảm thấy mỹ
mãn."
Thư Ngọc hừ nhẹ một tiếng: "Anh mơ tưởng hay nhỉ, ông anh của anh gọi chồng tôi đi rồi, còn anh thì tới chỗ tôi nhờ ăn nhờ uống, hai người
cùng nhau coi nhẹ hai vợ chồng chúng tôi hả?"
Hạ Tử Trì sờ mũi: "Đừng kéo tôi và Hạ Tử Huân vào nhau." Dừng một
chút, anh ta mở miệng, ngữ khí chân thành: "Thư Ngọc, trở về đi, chúng
tôi không thể không có cô."
"Tôi đã rời khỏi từ lâu." Thư Ngọc nhíu mày, "Hiện tại tôi là một
giáo viên tiểu học, bọn trẻ ở trong phòng đang chờ tôi dạy học."
Hạ Tử Trì bỗng nhiên nở nụ cười: "Với tính tình của cô quả thật cam
chịu trải qua cuộc sống như vậy, nhưng cô không nghĩ tới Cô Mang sao?"
Thư Ngọc khó hiểu, tâm tư của Cô Mang cô làm sao không biết được, từ
đầu đến cuối anh đều hy vọng vợ mình có cuộc sống hạnh phúc đơn giản như bây giờ. Vì thế cô nghi hoặc: "Anh có ý gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!