Chương 11: Nam Kinh gửi thư đến

Vào tiết cuối xuân, trấn Thanh Hà vẫn mang theo gió lạnh của mùa

đông, nhưng mấy cơn mưa phùn đã thay đổi không khí ngột ngạt liên miên.

Sau khi mưa tạnh, Thư Ngọc vén mành ra, ôm vài quyển sách văn học từ

trong phòng đi tới. Đang đi ở phía đối diện là một ông lão mặc trường

sam mặt mũi từ ái, ông ta nhìn Thư Ngọc cười nói: "Cô giáo Đàm, lớp học

ổn chứ?"

Trong căn phòng ở đằng sau vẫn tràn đầy âm thanh chơi đùa tươi cười

của bọn nhỏ, Thư Ngọc cười nhẹ: "Rất tốt ạ, không có học trò nào đáng

yêu hơn những đứa trẻ này."

Những đứa trẻ trong thôn đều nghèo khó, nhưng chỉ chúng mới có được vẻ chất phác và hồn nhiên mà các đứa trẻ thành thị không có.

"Làm phiền cô giáo Đàm rồi." Ông lão nói từ trong thâm tâm, "Thay tôi cảm ơn Cô tiên sinh. Nếu không có cậu ấy, những đứa trẻ này sẽ không có chỗ để đi học." Dứt lời, ông ta khom người với Thư Ngọc.

Thư Ngọc vội vàng đỡ cánh tay ông ta: "Lão Lâm, một lễ này của ông,

Ngọc thật không nhận nổi." Không thể nhận lễ của bậc trưởng bối, huống

chi vị này chính là phần tử tri thức đức cao vọng trọng của thế hệ

trước.

"Cô giáo Đàm ——" Xa xa truyền đến âm thanh của bác bảo vệ, "Người đón cô tới rồi!"

Âm thanh kia kéo dài, so với tiếng rao hàng trong ngõ nhỏ thì còn sống động hơn vài phần.

Lão Lâm mỉm cười: "Tan học rồi, cô đi trước đi."

Vẻ mặt hiểu chuyện có mấy phần trêu ghẹo đi vào tầm mắt Thư Ngọc, khiến cô đỏ mặt.

Đang khi nói chuyện, thì thấy một người từ hành lang tiểu viện đi vào.

Người nọ vóc dáng cao to, mặc áo khoác ngoài dài màu đen, trên đầu

đội mũ dạ lông cừu, hơi khí lạnh lùng lững lờ quanh thân, hoàn toàn

không hợp với tiểu viện này. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn về phía Thư Ngọc

và lão Lâm đang đứng, khuôn mặt người đó dịu xuống, khí lạnh nhất thời

thu lại.

Thư Ngọc tạm biệt lão Lâm, cô nhanh nhẹn đi về phía người nọ. Khi sắp đến đầu hành lang, cô không khỏi bước nhanh, tiếc rằng bị vùng đất ẩm

ướt trơn trượt làm ngã xuống.

Cú ngã này lại ngã vào trong vòng tay ấm áp vững chắc.

Bên tai vang lên tiếng than thở mang theo ý cười của người nọ: "Yêu

thương nhung nhớ khó dằn nổi mà gấp gáp như vậy, thật sự khiến anh thấy

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!