Thấm thoát đã vào mùa thu.
Thư Ngọc bận trong bận ngoài, đa số
thời gian đều lo trang trí lại cho nhà mới yêu thích của mình. Cô Mang
nhìn cô đổ đầy mồ hôi lại hăng hái tràn trề, anh không khỏi cảm thấy
buồn cười: "Sau này anh không dám mua nhiều nhà, nếu mỗi chỗ em đều tự
mình làm mọi chuyện, vậy không phải em muốn mệt chết à, em mệt mỏi chẳng phải muốn anh đau lòng sao?"
Cô bĩu môi: "Em thích đấy, anh muốn
thế nào?" Cô đang nhón chân dán hoa văn lên khung cửa sổ, tiếc rằng
chiều cao không tới, làm sao cũng không dán được.
"Vậy để anh giúp được không?" Anh đỡ cô đang lung lay sắp ngã, bất đắc dĩ nói. Khuyên
không được? Ngay cả giúp cũng không được sao?
Cô quay đầu, đưa hoa văn trang trí cho anh, chỉ một góc của song cửa: "Này, dán ở đó."
Cái này là chỉ huy sao? Anh lắc đầu bật cười, nhưng vẫn vui sướng hài lòng nghe theo chỉ thị của vợ.
"Bên trái một chút, bên phải một chút…"
"Vợ ơi, em lấy anh làm trò đùa à, đã rất ngay ngắn rồi…"
"Đâu có, rõ ràng lệch rồi kìa."
"Như vậy?"
"Này này, anh làm gì, làm việc cho tốt, ai cho anh di chuyển!"
"Ngọc, A Mang, ăn cơm thôi."
Thư Ngọc đẩy Cô Mang ra, chạy về phía bà cụ: "A Mỗ, vú xem anh ấy, cái gì cũng làm không tốt."
Cô Mang sờ mũi, cảm thấy rất vô tội.
Bà cụ giả vờ trút giận lên Thư Ngọc: "Được rồi, con lại bắt nạt A Mang làm chi?"
Thư Ngọc mếu máo, dường như vô cùng oan ức. Từ khi Cô Mang đưa A Mỗ về ở, bà nhiều lần bênh vực anh.
Cô Mang vội vàng ôm Thư Ngọc: "Thôi, ăn cơm đi, cơm nước xong anh dẫn em ra ngoài một chút."
Sau bữa trưa, Cô Mang nắm tay Thư Ngọc đi dạo trên đường lót đá ở trấn Thanh Hà.
Trấn Thanh Hà vẫn là dáng vẻ thanh bình như trước, dường như những chuyện xảy ra trong mấy tháng nay đều là ảo ảnh trong mơ.
Họ đi tới phía trước, có một toà nhà tây dương bỏ hoang. Mấy tháng trước,
nơi này còn có tiếng người ồn ào, tiếp đón đại sứ nước ngoài. Nhưng mà
hiện giờ, toà nhà tây dương duy nhất trong trấn Thanh Hà đã trống rỗng,
không còn phồn hoa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!