Ba tháng sau, Tam Á.
Ở mũi đất phía đông nhất của vịnh Á Loan có một bãi biển riêng yên tĩnh trải dài dưới ánh nắng.
Tiết Hiểu Kinh đeo kính râm, nằm trên ghế dài, trong lòng ôm chiếc iPad. Ollie mặc váy hai dây hoa nhí, đôi chân sâu cạn chạy từ phía bãi cát tới, chỉ ra xa ngoài biển: "Mommy mommy, con có thể học lướt sóng không?"
Tiết Hiểu Kinh nhìn theo hướng con bé chỉ. Trên mặt biển quả thật có mấy đứa trẻ đang học, nằm sấp trên ván, được huấn luyện viên đẩy đi. Cô còn chưa kịp lên tiếng, Dương Tri Phi bên cạnh đã ngồi dậy, quay đầu nhìn con sóng, hơi nhíu mày.
"Con chắc chứ?"
Ollie gật đầu lia lịa, mặt đầy mong chờ. Tiết Hiểu Kinh nhìn dáng vẻ háo hức của con, cô bật cười kéo tay áo Dương Tri Phi: "Anh sắp xếp huấn luyện viên cho con đi, chú ý một chút là được."
Ollie "yeah" một tiếng, vui sướng xoay vòng tại chỗ. Dương Tri Phi xoa đầu con bé, kéo lại: "Đợi đã, để ba bôi thêm kem chống nắng cho con."
Anh lấy tuýp kem mang theo, tỉ mỉ bôi lên má, tay và chân Ollie, hết lượt này đến lượt khác, cả sau tai và kẽ ngón tay cũng không bỏ sót.
Tiết Hiểu Kinh nhìn mà không khỏi bật cười, làm bố rồi đúng là khác hẳn. Đại thiếu gia nóng nảy năm nào giờ lại trở thành người kiên nhẫn tỉ mỉ đến mức... hơi lải nhải.
Ollie bị bôi đến mức mặt nhăn mày nhó, cuối cùng lại dậm chân: "Đủ rồi ba ơi! Ba bôi nhiều quá, con thành trứng luộc luôn rồi!"
Tiết Hiểu Kinh bên cạnh cười không ngớt.
Dương Tri Phi dẫn Ollie ra phía biển. Trước khi đi, anh quỳ bên ghế của cô, kéo lại chiếc chăn suýt trượt xuống, rồi xoay trái dừa trên bàn sao cho ống hút hướng về phía cô.
"Có khó chịu thì gọi anh." Anh lưu luyến véo nhẹ má cô.
"Biết rồi."
Tiết Hiểu Kinh chỉ thấy anh ngày càng... lắm lời. Hơn nữa cần gì phải gọi? Cô quay đầu nhìn, cách đó ba bước, hai cô giúp việc đang ngồi dưới hàng ghế khác, trông như các ma ma trong cung.
Trên mặt bàn bày đầy bình giữ nhiệt, khăn ướt, quạt mini, hộp hạt, đĩa trái cây...
Đều là người do bà Lương cử tới chăm sóc cô trong thai kỳ, sợ cô có sơ suất gì ở Tam Á nên gần như không rời nửa bước.
Nói là đi dưỡng thai, chi bằng nói là bị áp giải tới đây.
Tiết Hiểu Kinh bất lực tựa lưng vào ghế, ôm trái dừa hút một ngụm, lắng nghe tiếng sóng vỗ đều đều. Ánh mắt cô dõi ra xa, Dương Tri Phi đang dẫn Ollie xuống vùng nước nông, cúi người nói gì đó với huấn luyện viên, rồi lại ngồi xuống chỉnh dây kính bơi cho con.
Vị ngọt thanh của nước dừa lan trên đầu lưỡi, mà suy nghĩ của cô lại trôi về ba tháng trước, vào ngày kết thúc phiên tòa.
Sáng hôm đó cô lại nôn.
Ban đầu tưởng vẫn là vấn đề dạ dày nên không để ý, nhưng Dương Tri Phi nhất quyết đưa cô đến bệnh viện. Khoảnh khắc cầm kết quả xét nghiệm, cô bỗng sững sờ. Rõ ràng que thử chỉ có một vạch, sao vào bệnh viện lại thành hai vạch?
Cô hoàn toàn kinh ngạc.
Nhưng Dương Tri Phi dường như không bất ngờ lắm. Biểu cảm của anh khi ấy giống như cuối cùng cũng buông được tảng đá trong lòng, như thể anh đã sớm đoán được, chỉ chờ một sự xác nhận.
Anh ôm lấy vai cô, một tay luôn đỡ sau eo, từng cử chỉ đều cẩn thận. Anh còn nghiêm túc hỏi bác sĩ từng điều một, rằng sản phụ lớn tuổi mang thai cần chú ý gì, chế độ ăn ra sao, vận động thế nào, lịch khám thai thế nào...
Tiết Hiểu Kinh khi ấy vừa muốn khóc vừa muốn cười, chỉ hận không thể đấm anh một cái.
Cô mới ba mươi lăm thôi, sao đã thành sản phụ lớn tuổi rồi?
Nhưng sau khi rời bệnh viện, lúc ngồi trong xe, cô bỗng không cười nổi nữa. Trong lòng dâng lên nhiều hơn là nỗi bâng khuâng. Mọi thứ đến quá đột ngột, mà bản thân cô làm mẹ vốn đã chưa đủ tốt, còn chưa chuẩn bị xong, lại sắp có thêm một đứa trẻ.
Mấy ngày đó cô chẳng vui nổi, cứ buồn bã mãi.
Mỗi tối Dương Tri Phi đều ôm cô dỗ dành. Hai chữ anh nói nhiều nhất là "có anh".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!