Chương 72: Hai sợi tóc bạc

Chẳng mấy chốc đã đến ngày mở phiên tòa tái thẩm của mẹ Nha Nha.

Mấy ngày trước khi ra tòa, Tiết Hiểu Kinh mỗi ngày đều ở trong thư phòng luyện tập đi luyện tập lại, chăm chỉ đến mức còn nghiêm túc hơn cả lúc ôn thi cuối kỳ. Không ai dám vào quấy rầy cô.....

Người làm vườn đang cắt tỉa những cành khô cuối cùng trước khi vào đông.

Dương Tri Phi ngồi xổm trước cửa nhà kính, tắm cho Cẩu Phi. Anh xắn tay áo, trong tay đầy bọt xà phòng. Cẩu Phi bị anh giữ trong chậu nước, lông ướt dính vào người, ủ rũ cụp tai trông tội nghiệp vô cùng.

Ollie ngồi bên cạnh đưa một ngón tay chọc vào cái mũi ướt của nó, bị nó l**m một cái liền cười khanh khách.

"Daddy, mommy đang học bài trong thư phòng à? Mommy cũng phải thi sao?"

Dương Tri Phi hất nước lên lưng Cẩu Phi, xoa xoa: "Ừ, giống như Ollie phải thi vậy, mommy cũng đang thi."

"Mommy sẽ được một trăm điểm chứ?"

"Đương nhiên rồi. Mommy đang làm một việc rất giỏi. Còn giỏi hơn cả được một trăm điểm."

Ollie nghiêng cái đầu nhỏ nhìn ngắm. Cẩu Phi bỗng hắt xì, vẩy nước tung tóe lên mặt cô bé. Cô nhắm mắt lau lau, vừa định nói gì đó thì Dương Tri Phi gọi:

"Ollie."

"Dạ?"

Anh vốc một ít nước, nhẹ nhàng hắt lên chiếc váy nhỏ của cô bé.

"Daddy, daddy trẻ con quá à." Ollie cúi đầu nhìn chiếc váy, giọng nói bất lực như một người lớn thu nhỏ.

Dương Tri Phi đeo kính gọng bạc, mặc áo len cashmere thoải mái, đang dùng khăn lau khô cho Cẩu Phi.

"Vậy con cũng hắt lại daddy đi." Anh ngẩng đầu cười.

"Con không." Ollie lấy chiếc khăn tay nhỏ từ túi ra, không lau cho mình trước mà tiến lại, kéo lấy bàn tay đang ướt của anh lau từng ngón một, "Nước tuy ấm, nhưng trời đông lạnh lắm, sẽ bị cảm đó."

Bàn tay nhỏ mũm mĩm bọc lấy bàn tay lớn, động tác còn vụng về nhưng lại rất chăm chú.

Tim Dương Tri Phi bỗng mềm ra.

"Ollie."

"Dạ? Sao vậy daddy?"

"Con phải nhớ, daddy sẽ luôn yêu con."

"Con biết mà. Ollie cũng sẽ luôn yêu daddy."

Anh rút tay ra khỏi chiếc khăn nhỏ, xoa xoa đầu cô bé: "Đi thôi, xem mommy thế nào rồi."

Cẩu Phi lắc lắc bộ lông còn ẩm, sủa một tiếng, lon ton chạy theo.....

Trong thư phòng, Tiết Hiểu Kinh đang ngồi ngay ngắn trước bàn, trong đầu đang tập trung tuyệt đối. Nghĩ cũng lạm hồi nhỏ học thư pháp, cô chẳng ngồi yên nổi nửa khắc, nghịch ngợm hiếu động, không thích những quy tắc khuôn phép, như có đinh đóng dưới mông, có thể quậy phá cả ngày. Vậy mà giờ đây, vì một người xa lạ, cô có thể ngồi lặng cả ngày, mài giũa từng chữ từng từ.

Có lẽ chính việc làm mẹ đã khiến cô có được sự đồng cảm và động lực như vậy.

Dương Tri Phi bưng ly sữa nóng bước vào, khoác lại chiếc chăn trên lưng ghế lên vai cô, liếc thấy cửa sổ phía sau còn hé liền đi qua đóng lại.

"Cảm ơn nhé, ông xã." Tiết Hiểu Kinh cầm ly sữa uống một ngụm.

Cửa được mở hé, một cái đầu nhỏ ló vào: "Mommy cố lên!" Ollie ghé vào khe cửa cười khúc khích. Cẩu Phi cố chen vào, bị cô bé ôm chặt kéo lại: "Đừng làm phiền mommy, đi, mình đi tìm dì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!