Quả nhiên vừa vào cửa là ném balo.
Giày bốt của cô còn chưa kịp cởi hẳn, đã bị anh ép thẳng lên cánh cửa lạnh buốt.
Răng của anh chạm vào cổ cô, vừa hôn vừa cắn, hơi thở run rẩy. Tiết Hiểu Kinh đau đến hít mạnh, đẩy anh ra: "Đừng... còn chưa tắm..."
Chưa dứt lời, chiếc áo crop top buộc dây màu đen trên người đã bị xé toạc. Tiếng vải rách vang lên, anh khàn giọng gầm lên: "Tắm cái gì!"
Nụ hôn trượt từ cằm xuống xương quai xanh, anh vùi mặt vào đó, giọng nói vừa thấp vừa khàn: "Nói đi. Mặc thế này để quyến rũ ai thế?"
Khoảnh khắc bị xâm nhập khiến toàn thân cô căng cứng.
Móng tay bấu chặt lưng anh, cào ra vài vệt đỏ.
Cô th* d*c đáp trả: "Quyến... quyến rũ anh đấy... có bị em câu trúng chưa..."
"Em nghĩ sao?"
"... Thật sự muốn làm chết em, Tiết Hiểu Kinh."
...
Đến tận mười một giờ, "hiệp một" mới thực sự kết thúc.
Tiết Hiểu Kinh mệt rã rời, nằm giữa chiếc giường bừa bộn, không buồn nhúc nhích.
Dương Tri Phi ra ban công hút một điếu rồi quay lại, kéo tay cô từ phía sau định tiếp tục.
Cô lẩm bẩm phản đối, lăn vào lòng anh, hai tay ôm chặt lấy vòng eo thon săn chắc của anh, không cho anh động vào nữa.
"Mệt chết mất... nghỉ chút đi... xin anh..."
Giọng cô gần như muốn khóc, mặt vùi vào ngực anh cọ cọ, bướng bỉnh không chịu nhúc nhích.
"Anh không mệt sao? Sao anh lại không mệt được chứ..."
Cô thật sự không hiểu. Vừa rồi rõ ràng anh là người "lao động", không nghìn thì cũng mấy trăm lần.
Lưng anh bằng sắt à? Chân không mềm ra sao?
"Không mệt." Anh khẽ cười. "Có lẽ vì anh còn trẻ?"
Anh bế cả người cô đặt lên đùi mình như ôm một con búp bê cỡ lớn, cúi đầu hôn lên mái tóc ướt mồ hôi và mí mắt cô.
"Mười phút?" Cho cô chút thời gian thở.
Tiết Hiểu Kinh mơ màng nghĩ cũng đúng. Đàn ông ngoài hai mươi, khí huyết dồi dào, tinh lực dư thừa.
Không làm chuyện đó thì làm gì?
Nhưng cô mệt mà!
"Hay anh gọi đồ ăn cho em trước đi..." Cô tuột xuống khỏi người anh, dang tay dang chân thành hình chữ đại, yếu ớt cầu xin. "Tối nay chưa ăn được bao nhiêu... không bổ sung năng lượng thì lát nữa anh chỉ còn nước... làm với xác chết thôi..."
Dương Tri Phi đứng dậy, nhặt điện thoại ở cuối giường, lướt xem các nhà hàng được đánh giá cao gần đó.
Một lát sau anh quay lại, cúi người, hai tay nâng mặt cô.
Hai người ở một góc độ đảo ngược kỳ lạ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!