Tuần thực tập đầu tiên của Tiết Hiểu Kinh trôi qua khá suôn sẻ. Dương Tri Phi ngày nào cũng đón cô tan làm, lần nào cũng mang theo một cốc cà phê nóng.
Gần đây, trên tay anh còn có thêm một bó hoa.
Không phải kiểu bó lớn được gói cầu kỳ ngoài tiệm, mà chỉ là một bó nhỏ — vài cành cúc trắng, quấn đại bằng giấy kraft, buộc bằng một sợi dây gai. Cô bước tới, anh đưa hoa cho cô, tiện tay nhận lấy túi xách của cô.
"Hôm nay thế nào?"
"Cũng ổn." Cô cúi xuống ngửi hoa, không có mùi gì rõ rệt, nhưng nhìn rất tươi mát.
Dương Tri Phi mở cửa ghế phụ. Cô nhấc cốc cà phê khỏi ghế ngồi. Bên ngoài cốc có bọc giấy chống nóng, trên đó vẽ một con thỏ nhỏ với hai tai dài xiêu vẹo.
Cô ngồi vào xe, đợi anh lên rồi mới hỏi: "Anh vẽ à?"
Anh gật đầu.
Tiết Hiểu Kinh lật cốc nhìn kỹ, rồi xoay lại, cẩn thận tháo chiếc ống bọc giấy ra cất vào túi.
Dương Tri Phi liếc nhìn động tác của cô: "Giữ lại làm gì?"
"Không nỡ vứt." Cô chớp mắt với anh. "Vẽ đẹp thế cơ mà."
Dương Tri Phi mặt không biểu cảm, buông một câu: "Trẻ con."
Nhưng khi khởi động xe, khóe môi anh vẫn khẽ cong lên một chút.
Tiết Hiểu Kinh cũng lén cười một cái, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ không biết rốt cuộc ai mới là trẻ con.
Từ đó về sau, mỗi ngày chiếc ống bọc cốc cà phê đều có thêm một con thỏ. Hôm thì đứng, hôm thì nằm bò, hôm qua còn có một con tai dài tai ngắn, rõ ràng là cố tình vẽ xấu để chọc cô cười. Cô gom từng chiếc lại, sắp xếp ngay ngắn trong ngăn kéo bàn làm việc. Có lúc tăng ca mệt quá, kéo ngăn ra nhìn một cái, tự dưng lại vui lên cả buổi.
Tối thứ Sáu, Dương Tri Phi mang theo một bó cát tường tím nhạt và tươi rói. Tiết Hiểu Kinh hào hứng giơ lên chụp liền mấy tấm. Cô tựa đầu vào thành xe, ánh nắng ở phía sau, góc nào cũng thấy đẹp. Cuối cùng chọn được tấm ưng ý nhất, đang định viết caption đăng lên vòng bạn bè thì ánh mắt vô tình lướt qua nội thất trong xe, cô giật mình rụt lại, vội vàng lưu ảnh vào album riêng tư.
Trái tim bỗng đập nhanh hơn mấy nhịp, chẳng rõ vì sao, chỉ là một cảm giác chột dạ. Rõ ràng họ đã là người yêu của nhau, rõ ràng quan hệ đã khác xưa, sao cô vẫn như vậy? Thậm chí còn bất an hơn cả khi còn ở trong mối quan hệ mập mờ trước kia. Khi ấy cô có thể thản nhiên ngồi vào chiếc xe này, có thể yên tâm tiêu tiền của anh, có thể tìm cho mình vô số lý do trong lòng. Còn bây giờ thì sao? Họ thật sự ở bên nhau rồi, ngược lại lại khiến cô nảy sinh một cảm giác rụt rè kỳ lạ.
Cô lén nhìn anh một cái.
Dương Tri Phi đang lái xe, đeo cặp kính không viền trông nhã nhặn, ánh mắt chuyên chú nhìn phía trước. Một tay anh đặt trên vô lăng, tay kia vươn sang nắm lấy bàn tay đặt trên đùi của cô. Tay áo sơ mi xắn lên hai nấc, lộ ra dây đồng hồ màu nâu sẫm. Đó là mẫu đồng hồ đôi anh mua nhân dịp năm mới. Chiếc của cô thì cô vẫn ngại chưa dám đeo, vậy mà sáng nay trước khi ra khỏi cửa, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại lôi ra đeo vào.
Lúc này hai cổ tay đặt cạnh nhau, hai mặt đồng hồ lặng lẽ tích tắc, nhịp điệu giống hệt nhau.
Cô nhìn hai chiếc đồng hồ, rồi nhìn tay anh, rồi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ đang lùi nhanh về phía sau, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.
Cả đời cứ như vậy thì tốt biết mấy.
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra đã khiến chính cô giật mình. Rõ ràng trước đây cô không nghĩ như vậy. Rõ ràng trước kia cô từng cho rằng chỉ cần có được tình cảm của anh, dù sau này không ở bên nhau cũng cam lòng. Nhưng bây giờ cô lại trở nên tham lam. Đã có được rồi, nếu không thể lâu dài, làm sao cam lòng được nữa?
Rõ ràng đã ở bên nhau, rõ ràng là người yêu chính thức, vậy mà cô vẫn cảm thấy tất cả như hoa trong gương, trăng dưới nước, như thể mình vô tình lạc vào giấc mơ của người khác. Ánh sáng lướt qua gương mặt nghiêng của anh, từ lông mày, sống mũi đến đôi môi, từng đường nét đều đẹp đến mức không chân thật.
Cô dường như chẳng nắm giữ được gì. Mọi thứ đều giống như giấc mơ, như những bong bóng xà phòng thời thơ ấu, dưới ánh nắng thì lấp lánh muôn màu, nhưng chỉ cần một cơn gió là vỡ tan.
Trong lòng Tiết Hiểu Kinh chợt dâng lên một vị chua nhẹ, nghèn nghẹn nơi cổ họng, khó chịu vô cùng.
Dương Tri Phi nhận ra sự im lặng của cô, bàn tay nắm lấy tay cô cũng siết chặt hơn một chút.
"Đang nghĩ gì vậy?"
Cô hoàn hồn, miễn cưỡng nở nụ cười: "Không có gì, em đói thôi."
Anh nâng tay cô lên, đặt nhẹ lên môi mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!