Thời gian thoắt cái đã trôi thêm một tuần.
Suốt tuần ấy gió yên sóng lặng. Dương Tri Phi không còn cố tình "tình cờ gặp mặt", cũng chẳng gửi những tin nhắn làm phiền nữa, dường như thật sự đã nghe lọt câu "bắt đầu từ bạn bè". Cuộc sống của Tiết Hiểu Kinh bình lặng mà bận rộn, mỗi ngày ngoài giờ lên lớp thì gần như cắm rễ ở thư viện giải đề.
Cho đến một buổi chiều, trong cuộc họp nhóm tình nguyện, Vương Thước gãi đầu nói: "Lạ thật đấy, mấy hôm trước tài khoản công của hội mình lại nhận được một khoản quyên góp rất lớn, vẫn là ẩn danh." Nghĩ đến lần trước, anh không khỏi nghi ngờ, "Có khi nào là cùng một người không?"
Mọi người xôn xao bàn tán, đoán già đoán non xem vị ân nhân kín tiếng ấy là ai. Tiết Hiểu Kinh ngồi ở góc phòng, cây bút xoay trong tay chợt khựng lại. Trong đầu cô bỗng bật lên cái tên Dương Tri Phi.
Cô lấy điện thoại, mở danh sách chặn, nhìn chằm chằm vào dãy số kia hồi lâu. Cuối cùng vẫn khóa màn hình, úp điện thoại xuống bàn.
Thôi. Là anh thì sao? Không phải anh thì sao? Liên quan gì đến cô chứ? Ai thích làm gì thì làm.
Hiện giờ toàn bộ tâm trí cô đều dồn vào kỳ thi tư pháp đang cận kề.
Hạn đăng ký đã kết thúc, đếm ngược từng ngày, tính kỹ cũng chưa đầy hai tháng. Cô chỉ hận không thể bẻ một ngày thành bốn mươi tám tiếng. Chuông tan học vừa reo là khoác balo chạy thẳng tới thư viện, ngồi lì đến tối mịt.
Hôm ấy, cô đang vật lộn với một tình huống tố tụng hình sự thì email "ting" một tiếng. Mở ra, người gửi là Eos. Tiêu đề: [Ghi chú trọng tâm giai đoạn nước rút & phân tích chuyên sâu tình huống (kèm đề xuất kế hoạch thời gian V2.0)"]
Tiết Hiểu Kinh tải file, giải nén, nhìn bộ tài liệu chi tiết đến mức khiến người ta phải thán phục, không nhịn được mà bật cười. Cô vừa hoàn thành một vòng ôn cơ bản, đúng lúc cần nâng cao và rà soát lỗ hổng, người này lại như thể canh chuẩn từng mốc ôn tập mà giao hàng tận nơi.
Trước kia chưa biết chuyện, cô chỉ cảm thấy phía sau cô bé Eos này chắc hẳn có một người thầy cực kỳ lợi hại, khiến người ta phải ngước nhìn. Giờ đã biết phía sau là ai, tâm trạng lại trở nên vi diệu.
Vẫn có khâm phục, nhưng cũng xen lẫn chút ghen tị, chút khó chịu khó gọi tên, và một chút không cam lòng khi bị vượt mặt.
Anh học quan hệ quốc tế, sao có thể nắm pháp luật rõ ràng đến thế? Thật sự thông minh đến mức không gì không biết sao? Cô bĩu môi, nhìn những dòng chữ trên màn hình mà thất thần.
Lúc này, khu tự học bên cạnh vang lên tiếng cãi vã bị nén lại. Là một cặp đôi trẻ. Giọng cô gái nghẹn ngào: "... Anh không hiểu gì cả! Em chuẩn bị cho dự án này bao lâu anh biết không? Anh cứ làm qua loa cho xong!"
Chàng trai cũng sốt ruột, hạ giọng phản bác: "Anh qua loa chỗ nào? Anh thức mấy đêm liền giúp em tra tài liệu, dựng khung nội dung. Anh vốn không học ngành này, để hiểu mấy thuật ngữ đó anh phải lật bao nhiêu sách em biết không? Anh không phải sinh ra đã giỏi, anh chỉ đang dùng cách của mình để cố hết sức!"
"Cái đó gọi là cố hết sức sao? Anh không hề biết em muốn gì!" Cô gái càng khóc hăng hơn.
"Im lặng! Muốn cãi thì ra ngoài!" Quản lý thư viện bước nhanh tới, nghiêm mặt mời hai người ra ngoài.
Khúc nhạc đệm nhỏ nhanh chóng lắng xuống, thư viện lại chìm vào yên tĩnh. Nhưng Tiết Hiểu Kinh lại có chút lơ đãng, bên tai cứ vang lên câu nói của chàng trai — "Anh không phải sinh ra đã giỏi" hay "Anh chỉ đang dùng cách của mình để cố hết sức."
Ánh mắt cô rơi trở lại tập ghi chú trước mặt. Những sơ đồ logic rõ ràng đến đáng sợ, những bảng so sánh và phần mở rộng hẳn phải tốn rất nhiều thời gian mới hệ thống được, những bài tập rõ ràng được thiết kế riêng để đánh trúng điểm yếu kiến thức của cô...
Một góc nào đó trong lòng cô bỗng mềm xuống.
Cô nhớ mấy ngày trước, Dương Tri Phi từng nhắn: [Lucky dạo này thế nào? Anh muốn xem nó.]
Khi ấy cô không muốn trả lời, vẫn còn chút phản kháng cố hữu, nên cứ để đó.
Không hiểu sao lúc này, cô lưu tài liệu lại, thu dọn balo rời thư viện. Về đến ký túc xá, Lucky đang nằm trên tấm đệm nhỏ ngoài ban công, duỗi người thành một chiếc bánh thỏ trắng muốt phơi nắng. Cô ngồi xổm xuống, giơ điện thoại tìm góc, rồi bấm chụp.
Ánh nắng chiều ấm áp bao bọc khối lông trắng, bông mềm xù lên, trông nhàn nhã vô cùng.
Cô do dự một chút rồi gửi bức ảnh đi.
Gần như ngay giây sau, màn hình sáng lên.
[Lông hơi bù xù, em chưa chải chuốt cho nó à?]
Tiết Hiểu Kinh nhíu mày. Thỏ thì còn phải chải chuốt thế nào nữa? Chẳng phải tự l**m lông là được sao? Với lại, bù xù chỗ nào? Cô bế Lucky lên nhìn kỹ, một cục trắng tinh, sạch sẽ.
"Chúng ta sạch sẽ thế này cơ mà. Có phải bố con cố tình bới lông tìm vết không?" Cô lầm bầm với con thỏ, cảm thấy mình đúng là tự chuốc lấy việc.
Ting. Lại thêm một tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!