Kỳ nghỉ đông cứ thế mà đến.
Vừa thi xong học kỳ, Dương Tri Phi đã bay thẳng đến Hải Nam.
Những ngày ở Hải Nam thực ra cũng không hề buồn tẻ. Ông nội anh có một bến hải sản riêng ở đó, quy mô không lớn, nhưng đủ để ông cụ tiêu khiển tuổi già. Hai ngày đầu mới tới, sáng nào Dương Tri Phi cũng theo ông ra khơi.
Thú vui lớn nhất của ông là câu cá. Hôm nào may mắn câu được một con cá mú sao Đông Tinh hoang dã hiếm có, ông có thể vui vẻ nhắc đi nhắc lại cả ngày. Dương Tri Phi thì không câu, anh không có cái tâm tĩnh ấy. Anh chỉ tựa vào ghế vải bên mạn thuyền, để gió biển thổi qua, ánh mắt dừng lại ở đường chân trời mờ nhòe nơi biển và trời giao nhau. Nhìn hồi lâu, trong lòng cũng chòng chành trống rỗng theo.
Mất ngủ ban đêm đã thành chuyện thường. Anh dứt khoát bò dậy, tự lái một chiếc cano nhỏ không mấy nổi bật ra biển lặn đêm. Thứ gì anh cũng biết sơ sơ: lặn, lướt sóng, buồm... Khi buồn chán, anh luôn tự tìm cách dỗ dành chính mình.
Từ nhỏ anh đã cảm thấy mình không cùng tần số với Tạ Trác Ninh hay Hoắc Nhiên. Trong cốt lõi của họ luôn có một nền tảng lương thiện, còn anh thì thỉnh thoảng lại nảy sinh những ý nghĩ u tối đến khó chịu. Họ ôm ấp ước mơ, nhiệt huyết tràn đầy, còn anh với thứ gì cũng nhạt nhẽo, thấy sống chẳng mấy thú vị. Họ thích những cô gái tóc dài dịu dàng hiền thục; còn anh, lại cứ nhớ mãi một người tóc ngắn, nóng nảy, chạm một cái là bùng lên.
Từ "thích" vẫn khiến anh thấy xa lạ. Trong thế giới của anh trước giờ chỉ quen với "muốn" và "có được". Đây là lần đầu tiên, vì thứ mình muốn hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát mà nếm trải một cơn đau âm ỉ kéo dài.
Những việc anh đã làm, từ theo dõi, dây dưa, khiêu khích như trẻ con, thậm chí còn tự làm tổn hại bản thân, giờ nghĩ lại, chính anh cũng thấy hoang đường xa lạ, như không còn là mình nữa.
Dưới đáy biển là một màu đen đặc quánh, chỉ có ánh đèn trên đầu anh cắt ra một khoảng sáng nhỏ. Đàn cá lướt qua rìa ánh sáng, lặng lẽ trong vô thanh. Anh rọi thấy trong khe đá một mảng san hô rực rỡ, hình thù kỳ lạ như một trái tim. Thấy thật thú vị, anh giơ máy ảnh dưới nước lên bấm một cái.
Ban ngày, anh quanh quẩn dưới bóng dừa trong sân, nghe ông kể chuyện cũ ở Hải Nam — về Hoa kiều Nam Dương, về những cánh buồm xưa. Anh đội chiếc mũ rộng vành che gần nửa gương mặt, thỉnh thoảng "vâng" một tiếng, lơ đãng đến rõ ràng.
Làn da trắng của anh là di truyền từ mẹ, dưới nắng nhiệt đới vẫn không sạm đi, chỉ càng thêm trong suốt, thiếu sắc máu.
Bà nội bưng đĩa trái cây ra, nhẹ nhàng nhấc chiếc mũ khỏi mặt anh. Bàn tay bà ấm áp, chạm lên trán anh như hồi còn nhỏ.
"Có tâm sự à?"
Dương Tri Phi mở mắt, ánh nắng làm anh phải nheo lại.
"Không ạ."
Bà ngồi xuống chiếc ghế mây bên cạnh, chỉ về góc vườn cây um tùm: "Thấy không, ông cháu bày vẽ đấy. Măng cụt vàng, chanh ngón tay, còn mấy khóm lan kia nữa, ngày nào cũng nâng niu như báu vật."
"Cũng tốt mà." Anh đáp.
"Vừa nãy bà nói gì?"
Anh khựng lại, ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng mờ mịt.
Bà cười, nếp nhăn nơi khóe mắt chồng lên nhau: "Hồn vía để đâu mất rồi. Muốn về thì về đi, ông cháu để bà nói."
"Cháu thật sự không sao."
"Chắc chứ?"
Dương Tri Phi mím môi, ánh mắt rơi xuống đôi tay sạch sẽ nhưng trống trải của mình.
Bà khẽ thở dài, nắm lấy tay anh: "Nhìn cháu như vừa đánh mất một thứ bảo vật rất yêu quý."
"Cháu không nhận ra sao?"
Ngón tay anh khẽ co lại, ánh mắt hướng về hàng dừa đung đưa phía xa.
Anh nghĩ, có lẽ mình thật sự đã đánh mất rồi. Mà có lẽ... không tìm lại được nữa.
Sau khi bà đi, anh vẫn ngồi ngẩn ngơ trong sân rất lâu. Đến khi mặt trời lặn hẳn xuống biển, chút hơi ấm cuối cùng rút khỏi cơ thể, gió đêm mang theo hơi lạnh, anh mới chợt tỉnh.
Cử động những ngón tay hơi tê, anh lấy điện thoại ra, mở khung trò chuyện đã bị chặn từ lâu nhưng vẫn cố chấp ghim trên cùng, gửi đi bức ảnh san hô hình trái tim chụp dưới đáy biển đêm qua.
Vẫn là dấu chấm than đỏ chói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!