Chương 3: Bạn trai ba tốt

Lần này, cuộc h**n ** kéo dài đến mức tưởng như vô tận, tựa một cơn thủy triều không bến bờ.

Mỗi tấc da thịt trên người Tiết Hiểu Kinh đều thấm đẫm nhiệt độ của anh, nóng bỏng và chân thực.

Xong việc, Dương Tri Phi ra ban công hút thuốc.

Cô cách lớp cửa kính nhìn anh nhả khói giữa đêm.

Góc ban công đặt một chiếc sofa ngoài trời màu xám trắng. Anh ngả lưng ở đó, yết hầu kéo thành một đường cong gồ ghề sắc nét.

Ánh đèn muôn nhà phía sau trải thành một con sông với ánh sáng lấp lánh, rực rỡ vô cùng, còn anh như một mỏm đá lặng im giữa lòng sông.

"Anh không sợ ung thư phổi à?" Cô quấn ga giường chạy ra, gió lạnh khiến cô khẽ run.

Anh hút đến mức đầu óc có phần lơ đãng, giọng nói khàn khàn: "Sợ."

"Vậy còn hút."

"Vì sướng."

"..."

"Thế em không sợ chết cóng à?" Cô ném cho anh một tấm chăn, quay người vào trong.

Sợ anh cảm lạnh rồi lây sang mình.

"Chết cóng rồi." Chẳng mấy chốc, trước mặt cô đã là một bóng người cao lớn mang theo hơi lạnh đêm đông.

Tấm chăn bị anh tiện tay ném xuống đất. Dây áo choàng tắm bị giật bung, anh cúi người đè tới, giở thói lưu manh: "Sưởi cho anh chút."

Mùi thuốc trên người anh không có vị hắc thông thường, mà phảng phất hương ngọt dịu, xen chút thanh lãnh như mai lạnh.

Tiết Hiểu Kinh từng nghiên cứu rất kỹ bao thuốc của anh — một chiếc hộp bạc trơn, không hề có nhãn hiệu.

Anh đùa rằng bên trong có thêm chút "nguyên liệu đặc biệt".

Mặt cô lúc đó tái đi: "Không lẽ anh hút m* t**?"

Anh cau mày, ấn đầu cô một cái: "Anh là người Trung Quốc."

"Thế rốt cuộc thêm cái gì?"

Anh không trả lời nữa, chỉ chuyên tâm hôn cô, dùng đầu lưỡi mang vị ngọt chậm rãi miêu tả môi răng cô, rồi kéo chiếc lưỡi đang rụt rè của cô vào miệng mình rồi quấn lấy, để cô tự nếm thử, tự nuốt xuống thứ hương vị ấy.

Lại thêm hai canh giờ dây dưa.

Dương Tri Phi mồ hôi nhễ nhại chui khỏi chăn, vặn chai nước khoáng uống giải khát.

Tiết Hiểu Kinh cũng khát, chìa tay xin nước.

Anh ôm lấy th*n th* tr*n tr** của cô, dùng môi truyền nước cho cô.

Dưới ánh đèn mờ đầu giường, môi kề môi mà đút cho nhau, còn quyến luyến hơn cả một nụ hôn.

Một chai nước uống nửa, đổ nửa. Nửa đổ xuống trước ngực cô, lại bị anh như chú chó nhỏ l**m sạch từng chút.

"Ở Mỹ anh có gặp Tuế Tuế không?" Sau mỗi lần thân mật, hai người thường tựa đầu giường nói chuyện phiếm, đề tài thường xoay quanh đám bạn thanh mai trúc mã.

Khi thì Hà Gia Thụy, khi thì Hoắc Nhiên, khi thì Tạ Trác Ninh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!