Khi ra đến rìa khu rừng, tiếng náo nhiệt của khu cắm trại đã vang lên rõ ràng bên tai. Tiết Hiểu Kinh khẽ kéo vạt áo trên vai anh: "Đặt em xuống đi."
Dương Tri Phi dừng lại, chậm rãi cúi người đặt cô xuống đất, tay vẫn đỡ lấy cánh tay cô: "Từ từ thôi, thử chạm chân xuống xem."
"Không đau, thật đấy, không sao mà." Tiết Hiểu Kinh rút tay về, hít hít mũi, cởi chiếc áo khoác của anh đưa lại: "Trả anh này. Để người ta thấy lại không hay."
"Có gì mà không hay." Dương Tri Phi không nhận, "Là đàn ông thì ai cũng sẽ làm vậy."
Tiết Hiểu Kinh cũng không cố chấp nữa. Cô nhìn quanh, thấy cách đó không xa có một cành cây to nằm ngang, liền chỉ: "Anh giúp em nhặt cành cây kia được không?"
Dương Tri Phi liếc nhìn, nhưng không lấy cành đó. Anh bước lên vài bước, rút từ bụi cây bên cạnh một cây trúc nhỏ có vỏ nhẵn hơn, rồi quay lại đưa cho cô.
"Cảm ơn." Tiết Hiểu Kinh nhận lấy, chống xuống đất thử, quả nhiên là vừa tay hơn.
"Ừ."Chẳng bao lâu sau khi về đến trại, Hà Gia Thụy cũng thở hổn hển chạy về, trong lòng còn ôm một bó củi khô.
Thấy Tiết Hiểu Kinh đã yên ổn, anh ta vừa thở phào thì ánh mắt chợt rơi xuống chỗ cổ chân quấn băng gạc của cô, ngay lập tức giật mình: "Trời ơi! Chân cậu sao thế? Có nghiêm trọng không?"
Anh ta chẳng kịp lau mồ hôi trên đầu đã vội ngồi xổm xuống kiểm tra, còn cuống cuồng đòi đưa cô đi bệnh viện.
"Chỉ bị trẹo chút thôi, không sao đâu, mình còn—" Chữ "đi được" còn chưa kịp nói ra, thì Dương Tri Phi ngồi đối diện bên kia đống lửa đã lên tiếng: "Tốt nhất là đừng cử động. Chườm đá, hạn chế chịu lực, theo dõi một đêm đã."
Anh một tay cầm cốc nước, thong thả uống từng ngụm nước ấm, tay kia thỉnh thoảng lại thêm củi vào lửa. Ánh mắt dừng trên ngọn lửa nhảy múa, từ đầu đến cuối không hề nhìn sang bên này.
"Đúng đúng đúng, có lý!" Hà Gia Thụy gật đầu lia lịa. "Tối nay cậu đừng động đậy lung tung, ngày mai mình đưa cậu đi chụp phim."
Tiết Hiểu Kinh thu ánh mắt khỏi phía ánh lửa, cúi đầu tiếp tục bọc túi đá bằng nilon rồi áp lên cổ chân.
"Thật sự không sao mà, mình đâu phải đồ mong manh thế. Ăn chút thịt là khỏe lại thôi." Cô cố làm ra vẻ nhẹ nhõm, nở một nụ cười với Hà Gia Thụy.
"Được được được, cậu ngồi yên đó! Đợi đấy! Mình nướng cho, bao no luôn!" Hà Gia Thụy nói xong lại chạy biến về phía bếp nướng.
Anh ta nướng đầy một đĩa nào bò, nào cừu, nào cánh gà, sụn giòn... mang đến cho Tiết Hiểu Kinh trước rồi lại tất bật quay đi. Sự ân cần ấy khiến mấy bạn học bên cạnh bắt đầu trêu chọc. "Rút lại lời trước đó đi, anh Thụy! Đây đúng là chị dâu tương lai rồi!"
Tiết Hiểu Kinh cúi đầu ăn xiên nướng, nhưng không đáp lại. Cô chẳng còn tâm trạng nào, gắng gượng giữ chút nụ cười giữa vòng vây náo nhiệt, nhưng cảm giác cả người như lơ lửng trên không, chân chạm đất mà vẫn hẫng hụt.
Thịt nướng thơm phức vào miệng cũng chẳng còn vị gì, chỉ tạm thời lấp đầy cái bụng trống rỗng. Cô không kìm được lại liếc nhìn người kia. Mu bàn tay anh dưới ánh lửa vẫn tái nhợt, như thế nào cũng không ấm lên nổi. Không mặc áo khoác, cõng cô đi lâu như vậy trong gió lạnh, cả tối lại chưa ăn gì, lúc này hẳn là không dễ chịu.
Tiết Hiểu Kinh lấy một xiên bò đưa sang: "Ăn chút đi."
"Không cần, cảm ơn." Anh không nhận, cũng không quay đầu.
Cô rụt tay lại, lặng lẽ ăn hết phần của mình.Chẳng bao lâu sau, loa phát thanh của trại thông báo đêm nay có thể sẽ có mưa lớn, khuyên mọi người chuyển lều vào khu gia cố chính thức. Nghe nói có thể có mưa bão, mọi người không những không sợ mà còn hưng phấn hơn, không ngắm được sao thì xem mưa lớn cũng k*ch th*ch mà!
Đúng là một đám thanh niên không biết sợ trời sợ đất.
Khu trại lập tức xôn xao, nhưng vẫn có trật tự. Mọi người giúp nhau chuyển lều đến khu vực chỉ định.
Chân Tiết Hiểu Kinh không tiện, nên lều của cô do Hà Gia Thụy và Dương Tri Phi dọn dẹp. Chẳng mấy chốc đã dựng xong ở khu mới.
Xong việc, Hà Gia Thụy hỏi Dương Tri Phi: "Cậu có mang túi ngủ không? Không thì tối nay chen với tôi một đêm cũng được."
Dương Tri Phi đứng dậy, nhìn những chiếc lều mái vòm dày dặn hơn ở khu chính thức, ước chừng có thể chịu được gió mưa. Anh giơ tay xem đồng hồ: "Tôi có chút việc, đi trước đây. Hôm nay chơi rất vui, có dịp tôi mời mọi người ăn cơm." Giọng điệu lịch sự.
Anh cầm áo khoác lên. Mọi người nhìn theo hướng anh rời đi, thấy ở lối vào cổng trại từ lúc nào đã có một chiếc Maybach màu đen lặng lẽ đứng đó.
Những tiếng trầm trồ khẽ vang lên.
Tiết Hiểu Kinh cũng nhìn thấy chiếc xe ấy, chợt nhận ra anh thật sự sắp đi. Thật sự sẽ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!