Tiết Hiểu Kinh kéo lều lại gần đống lửa thêm một chút, thầm nghĩ như vậy sẽ không còn lạnh nữa.
Như vậy, cho dù đêm có mưa cũng sẽ không bị rét.
Hà Gia Thụy cuối cùng cũng xong việc trong tay. Anh ta chạy vèo tới, thấy chiếc lều được dựng vững thì không khỏi liên miệng khen: "Đỉnh thật đấy, đỉnh thật đấy! Vừa nãy mình còn định qua giúp cậu dựng cơ, ai ngờ cậu nhanh nhẹn thế."
Tiết Hiểu Kinh hít sâu một hơi trong lều, đưa tay khẽ chạm lên gò má đang nóng bừng, chỉnh lại tâm trạng rồi mới thò nửa cái đầu ra ngoài.
"Phải thế chứ! Cũng không xem mình là ai."
Hà Gia Thụy chẳng hề nhận ra điều khác lạ nơi cô, quay đầu nhìn quanh một vòng, chợt thắc mắc: "À đúng rồi, Tiểu Phi đâu? Cậu ấy không thuê lều à?"
"Không biết." Tiết Hiểu Kinh bĩu môi. Trước mắt cô thoáng qua bóng lưng lạnh lùng của người kia khi quay đầu bỏ đi. "Chắc bỏ về rồi. Đại thiếu gia phát tác chứng sạch sẽ, chê chỗ này bẩn."
Càng nghĩ cô càng bực, tiện thể trách luôn cả Hà Gia Thụy: "Cậu không nên gọi anh ta đến." Nếu biết Dương Tri Phi cũng tới, có nói gì cô cũng chẳng đến.
"Ôi dào, bạn nối khố mà. Năm nay hiếm khi cậu ấy không về nước, còn đặc biệt bảo muốn tụ tập với tụi mình." Hà Gia Thụy gãi đầu, chẳng nghe ra sự khó chịu trong lời của cô, lại cười hì hì bổ sung: "Không sao, nếu cậu ấy không có lều thì về ngủ chung với mình. Lều của mình rộng lắm, hai người ngủ cũng dư sức!"
Trong lòng Tiết Hiểu Kinh thầm mắng một tiếng. Tên này đúng là biết hưởng lợi!
Giận chết đi được.Đêm xuống, đống lửa nổ tí tách giữa bãi đất trống, mọi người quây quần lại bắt đầu nướng đồ.
Thực phẩm mang theo phong phú vô cùng: thịt bò, thịt cừu xiên còn tươi mềm; tôm béo mập; sò điệp phủ đầy miến tỏi; còn có ớt chuông, bắp, bánh bao và đủ loại rau củ, lương thực chính.
Người trở tay nướng, người đưa gia vị. Tiết Hiểu Kinh cũng bận trước bận sau. Khi đang cúi đầu xiên nấm, cô nghe bên cạnh có người hỏi Hà Gia Thụy: "Cậu bạn ngầu ngầu của cậu đâu rồi? Sao không thấy bóng dáng đâu?"
"Cậu ấy nói đi dạo quanh đây, đi một vòng rồi sẽ về." Hà Gia Thụy vừa cúp điện thoại, thuận miệng đáp.
Tiết Hiểu Kinh khẽ hừ trong lòng. Hóa ra chưa đi à. Có bản lĩnh thì đừng về!
Cô hừ nhẹ một tiếng, tay không ngừng lại, hung hăng xiên nấm đưa lên than đỏ.
Thức ăn lần lượt được đặt lên vỉ, mùi hương quyến rũ càng lúc càng nồng. Thấy xiên nướng sắp chín, mọi người reo hò chuẩn bị khai tiệc thì Dương Tri Phi từ xa thong thả bước về, hai tay vẫn đút túi, dáng vẻ hờ hững như cũ.
Tiết Hiểu Kinh thật sự... Người này đúng là biết chọn thời điểm. Hết nói nổi!
Anh đi thẳng tới, ngồi xuống bên cạnh cô, thản nhiên hỏi: "Ăn được chưa?" Như thể những chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.
Hà Gia Thụy nghe vậy lập tức hô hào: "Được rồi được rồi! Nào nào, cụng ly một cái!" Nói xong liền giơ cốc nước lên trước.
Mọi người cười nói rôm rả, cùng nâng cốc hưởng ứng.
Tiết Hiểu Kinh thấy Dương Tri Phi giơ tay lên, đầu ngón tay sắp chạm vào cốc của mình liền vội vàng bưng cốc đứng dậy, chuyển thẳng xuống cuối bàn dài, ngồi cách anh thật xa.
Những người khác thấy cô từ chỗ đối diện Hà Gia Thụy chuyển sang đầu kia bàn cũng không nghĩ nhiều, chỉ tưởng cô cố ý trêu anh ta, liền nhao nhao trêu ghẹo: "Chị dâu ngồi xa anh Thụy thế làm gì, anh Thụy muốn chăm cũng không với tới được! Mau ngồi lại đi!"
"Đúng rồi đó, có cặp nào ngồi xa vậy đâu. Nhìn bàn chúng ta xem, ai có đôi có cặp cũng ngồi sát nhau mà!"
Lời còn chưa dứt, hai cô gái đã một trái một phải khoác lấy tay Tiết Hiểu Kinh, "áp giải" cô về chỗ cũ, lần này còn ép sát bên Hà Gia Thụy, như đang hò reo đôi vợ chồng mới cưới.
Tiết Hiểu Kinh và Hà Gia Thụy đều hơi ngượng, vô thức dịch ra hai bên, muốn giữ chút khoảng cách.
Nhưng vừa ngẩng mắt lên, Tiết Hiểu Kinh đã thấy người ngồi đối diện đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt âm u, như thể cô vừa phạm phải điều cấm kỵ nào đó.
Nhìn cái gì mà nhìn!
Cô tức trong lòng, bỗng siết lấy cánh tay Hà Gia Thụy, kéo mạnh một cái. Hà Gia Thụy "ai da" một tiếng, cả người ngã vào lòng cô, hai thân thể dán sát không một kẽ hở.
Cả bàn lập tức bùng nổ tiếng cười ầm ĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!