Chương 14: Không nỡ

"Chơi kiểu đó hết rồi à?" Thi Vĩ cười khẽ, cũng lấy chìa khóa chiếc Ferrari của mình đặt lên bàn, "Vậy tôi góp vui luôn."

Hoắc Nhiên chửi thề một tiếng: "Mấy người điên cả rồi à? Được, điên thì cùng điên." Chìa khóa chiếc McLaren của anh ta lập tức theo sau.

Ván cuối cùng. Lá river được lật lên.

Mười cơ.

Bài chung trải ra: 10 cơ, 8 bích, 10 bích, J bích, 9 cơ. Miệng Hà Gia Thụy gần như kéo tới tận mang tai — trong tay anh ta còn một lá A cơ. Thùng cơ, A dẫn đầu, thành!

Dưới gầm bàn, Tiết Hiểu Kinh cấu mạnh vào đùi anh: "Bình tĩnh, bình tĩnh." Nhưng ánh mắt lại không kìm được mà liếc về phía đối diện.

Gương mặt Dương Tri Phi phẳng lặng như nước, chẳng lộ ra chút manh mối nào. Triệu Tây Tây tuy nhìn thấy bài của anh, nhưng không hiểu luật, chỉ sốt ruột hỏi: "Chúng ta thế nào? Thắng được không?"

Anh cụp mắt nhìn bài, không biểu lộ cảm xúc.

Mọi người đoán cùng lắm anh chỉ có sảnh hoặc hai đôi. Bài chung có ba lá bích, nhưng quá rời rạc, không đủ thành thùng. Thùng cơ của Hà Gia Thụy thì rõ mồn một, còn sảnh của anh có vẻ hơi mong manh.

Hoắc Nhiên và Thi Vĩ cười Hà Gia Thụy trúng vận cứt chó: "Cày cả đêm, cuối cùng cũng để cậu ta bắt được." Hai người họ giờ chỉ là khán giả, đã bỏ bài từ trước khi lật river. Trên bàn chỉ còn lại Hà Gia Thụy và Dương Tri Phi.

"Tiểu Phi mà là sảnh thì khó theo đấy."

Phán đoán của họ hợp lý. Bởi trong bài chung chỉ có ba lá bích, không thể thành thùng.

Nhưng chỉ mình Dương Tri Phi biết, hai lá úp dưới tay anh là gì.

A bích. K bích.

Năm lá bài lặng lẽ ghép lại: A, K, J, 10, 8 — đều bích.

Thùng bích A

-K dẫn đầu.

Con át chủ bài thật sự nằm trên bàn. Chắc thắng thùng cơ A-10-9 của Hà Gia Thụy.

Anh cúi mắt nhìn bộ bài tất thắng trong tay, nhưng ánh nhìn lại vô thức trượt xuống sợi dây chuyền đá quý nằm giữa bàn.

Chợt nhớ đến đêm Giáng Sinh năm đó. Cô nhận món quà này dưới ký túc xá, gương mặt đỏ bừng vì vui sướng, hai tay ôm lấy eo anh, hớn hở nói: "Năm nay em cũng có quà cho anh đó!" Anh còn tưởng thứ gì ghê gớm lắm, ai ngờ là một chiếc khóa ngọc nhỏ mua từ sạp đồ cũ — xấu xí, cũ kỹ, khiến anh uổng công mong chờ cả ngày.

Điểm duy nhất đáng giá là bốn chữ khắc trên thân khóa: "Trường Lạc Vĩnh Khang" — ý nghĩa tốt đẹp. Trước mặt cô thì chê bai, quay lưng lại thì thay một sợi dây đỏ mới tinh, treo nó bên ổ của Lucky.

Ngón tay Dương Tri Phi khẽ gõ lên mặt bài.

Rồi lại nhớ đến hai hôm trước, trong hành lang của tòa nhà giảng đường, khi cô rơi nước mắt chất vấn anh, ánh mắt vừa tủi thân vừa cố chấp.

Anh im lặng hai, ba giây.

Thôi.

Bờ vai của Dương Tri Phi bỗng thả lỏng. Anh đẩy toàn bộ chip ra trước, thậm chí còn không lật bài, trực tiếp úp xuống xấp bài bỏ: "... Không theo nữa."

Tiết Hiểu Kinh lập tức phấn khích đẩy Hà Gia Thụy: "Mau lên!" Hai người vui sướng lật bài: "Thùng! Thùng A! Chúng ta thắng rồi!" Kích động đến suýt ôm chầm lấy nhau.

Thi Vĩ cũng cười gật đầu: "Tôi nói mà, hai lá cơ nhỏ cũng bị cậu ta rút được. Bài không lớn lắm, nhưng thành thùng rồi."

Triệu Tây Tây "ôi" một tiếng: "Sao có thể!" Nhìn sợi dây chuyền đá quý mà mặt đầy không cam lòng.

"Trúng lớn rồi trúng lớn rồi." Hà Gia Thụy cười hì hì gom hết chìa khóa xe trên bàn về trước mặt, cảm giác như một đêm phát tài: "Đều là của tôi à? Ferrari? McLaren? Cả Pagani cũng của tôi? Ha ha ha... thôi thôi, tôi chỉ cầm cho đã tay, vài hôm nữa rồi trả lại cho các cậu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!