Chương 1: Chùa Thê Sơn

Chùa Thê Sơn sau cơn mưa như được ngâm trong một tầng mực ướt sẫm màu.

Mặt sân lát đá xanh loang loáng nước, phản chiếu bầu trời xám chì nặng trĩu.

Giữa khoảng tĩnh mịch thanh sạch ấy, Tiết Hiểu Kinh quỳ xuống, chắp tay trước ngực, hướng về pho tượng Phật bảo tướng trang nghiêm sâu trong đại điện, vừa nhỏ giọng vừa lẩm bẩm thật nhanh: "Phật tổ, Bồ Tát ở trên cao, xin tha thứ cho con thời gian gần đây hoang đường phóng túng... phù hộ cho con kỳ thi cuối kỳ này đừng có trượt môn nào... Con hứa học kỳ sau sẽ cải tà quy chính, nhất định sẽ làm người đàng hoàng... bỏ kiêu, bỏ nóng nảy, bỏ mê nam sắc, lại còn thường xuyên đến dâng hương cúng dường cho người nữa... cầu xin, cầu xin người phù hộ cho con."

Vừa dứt lời, bên ngoài điện đã vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần, không nhanh không chậm, giẫm trên nền gạch vàng.

Cô theo phản xạ mà ngoái đầu nhìn lại.

Bên thềm cửa sơn đỏ đã có một bóng dáng mảnh mai.

Chú tiểu khom mình lùi về sau nửa bước, tay nghiêng chiếc ô giấy tẩm dầu.

Vành ô khẽ nâng, để lộ chiếc sơ mi lụa đen của người đàn ông bên dưới. Chất vải mềm rủ, ôm sát vai lưng, ánh lên sắc bóng mờ u tĩnh, tôn lên khung xương lười biếng mà cao quý.

Hai tay anh thong thả đút trong túi quần, bước qua bậu cửa trông như dạo chơi. Ánh mắt lướt qua cô gái đang quỳ, rồi thẳng thừng dừng lại nơi pho tượng Phật cao lớn.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy không có lấy một tia kính trọng, ngược lại còn phảng phất chút khinh mạn từ trên nhìn xuống.

"Anh không bái à?" Tiết Hiểu Kinh ngẩng mặt hỏi.

Dưới chiếc mũ beret màu lạc đà là đôi mắt to tròn sáng rực.

"Không cần." Anh rút từ túi ra bao thuốc, lấy ra một điếu ngậm lên môi, giọng nói trầm thấp quen thuộc.

Que diêm "xoẹt" một tiếng, ngọn lửa cam đỏ bùng lên, trong thoáng chốc đã soi sáng đôi mày ánh mắt rủ xuống của Bồ Tát.

"Này, ở đây không được hút thuốc!" Tiết Hiểu Kinh nhíu mày nhắc nhở. "Bất kính lắm."

Anh lấy điếu thuốc xuống, nhàn nhạt liếc cô: "Đã nói rồi, không cần."

Kẹp điếu thuốc đang cháy dở giữa hai ngón tay, anh xoay người đi vòng qua tượng Phật, bóng dáng chìm vào bóng tối nơi cửa bên.

Tiết Hiểu Kinh hừ nhẹ, đứng dậy đi theo.Qua cánh cửa phụ hẹp ấy là một sân nhỏ thanh tĩnh, vài gian phòng khách ẩn sau bóng trúc.

Gần đây toàn bộ khu danh thắng chùa Thê Sơn tạm ngưng mở cửa với lý do "tu sửa nội bộ", vì vậy dãy phòng khách vốn ngày thường hương khói tấp nập giờ chỉ còn tiếng chim hót sau mưa.

Mỗi khi thi cuối kỳ, muốn tìm chỗ yên tĩnh ôn bài lại có non nước dưỡng mắt dưỡng lòng, anh đều đến ngôi tự cổ ven kinh thành này.

Chỉ cần một khoản tiền công đức trên trời để bao trọn cả chùa, dọn sạch người ngoài — đó là phong cách quen thuộc của anh.

Tiết Hiểu Kinh thuần túy là đi theo hưởng ké.

Suốt năm nhất cô mải rong chơi bên anh, lên lớp chẳng tử tế, sách vở không đụng đến, hoang phí trọn một học kỳ.

Đến sát kỳ thi mới cuống quýt. Thư viện trường đã chật kín, về nhà ôn thì cứ chạm giường là ngủ, đành thu dọn hành lý theo anh lên đây "cắm rễ".....

Chú tiểu dẫn đường chắp tay, đưa họ đến hai gian sương phòng đối diện nhau, một đông một tây, ở giữa là đám hoa cỏ thưa thớt và một ao sen mới nhú, rồi cung kính lui xuống.

Trong sân có một cây hòe cổ thụ, tán lá um tùm như lọng. Dưới gốc đặt một chiếc ghế mây tre đan kiểu tiêu dao, bên cạnh là bàn nhỏ bày bộ ấm chén gốm thô men trắng.

Tất cả đều được chuẩn bị riêng cho anh.

Thu xếp hành lý xong, chớp mắt đã sang buổi trưa.

Ánh nắng lưa thưa xuyên qua tán hòe cổ, rắc xuống những đốm vàng nhạt.

Dưới gốc cây, Dương Tri Phi đã nằm trên ghế, nhàn nhã lật cuốn "Sử Ký" bìa cứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!