Chương 8: Ăn kem que nha, vị hoa đào ~

Edit + Beta: Snail

"Đậu xanh rau má." Mạch Đương chỉ tùy tiện đá cái lon, không ngờ sẽ có người đột nhiên đi ra từ góc quanh, mắt thấy lon sẽ đập vào người nọ cậu vội vàng cất giọng kêu, "Wey, cậu bạn phía trước cẩn thận!"

Cậu vừa dứt lời, liền thấy người nọ nâng tay vững vàng bắt được lon nước bay qua.

Mạch Đương thấy thế nhẹ nhàng thở ra, cười hì hì chạy tới: "Hey, người anh em này thân thủ không…" Nói còn chưa dứt liền ngừng miệng, cước bộ cũng dừng một chút, bởi vì tay người kia hạ xuống, cậu thấy rõ mặt anh.

— Trì Yến.

Mạch Đương: "…"

Một tay Trì Yến cầm lon nước, hơi hơi chuyển nửa thân dưới, sau khi thấy Mạch Đương anh cũng có chút kinh ngạc.

Mạch Đương cảm thấy duyên phận quá kỳ diệu rồi, buổi sáng khóe mắt dính ghèn thì một đường theo sát nam thần, buổi tối thiếu chút nữa đá rác lên đầu nam thần, cậu cảm giác vận khí hôm nay của mình nhất định là màu đen, nhất định không thích hợp ra cửa.

Trì Yến cũng không ngờ sẽ lại đụng phải Mạch Đương, anh nhìn xuống lon nước trong tay bị mình chụp lấy, tay vung lên, lon nước liền không lệch không dời rơi vào trong thùng rác.

Động tác của anh rất tùy ý, hơn nữa chỉ quét mắt qua vị trí thùng rác mà thôi. Mạch Đương nhìn nói: "Anh là xạ thủ à?"

"Hử?" Trì Yến không hiểu sao cậu đột nhiên hỏi cái này.

"Bắn phát nào trúng phát đó." Mạch Đương nói. [=)))))]

Mỗi lần vừa thấy được nam thần liền không nhịn được miệng tiện, Mạch Đương lại ở trong lòng thầm tát miệng mình một cái, xông tới chỗ Trì Yến hô: "Chờ tui với, cùng đi đi."

Mạch Đương chạy lên đi song song với Trì Yến, vừa đi vừa nói chuyện: "Xin lỗi nha, vừa rồi ngứa chân tùy tiện đá một cái, cũng may không trúng anh."

"Ừ." Trì Yến ứng tiếng, không để trong lòng.

Mạch Đương thấy anh vác túi, liền hỏi: "Trễ như vậy anh muốn đi đâu?"

Trì Yến không nói gì, Mạch Đương cũng không để ý, lại hỏi: "Bây giờ anh phải về nhà sao? Chúng ta cùng đi đi, tui cũng ở bên kia quảng trường Tín Dương."

Quảng trường Tín Dương là nơi lần trước Trì Yến nhảy quảng trường, nhà Trì Yến cũng ở bên kia.

"À." Trì Yến ứng một tiếng, không nói tốt cũng không nói không tốt.

Mạch Đương không để ý thái độ lãnh đạm của anh, tự mình nói: "Dáng vẻ chơi bóng của anh hôm nay thật đẹp trai nha, ôi chao, anh thế nhưng ném bóng ở vạch ba điểm, thời điểm anh đùa giỡn tên kia cũng rất tuấn tú…"

Mạch Đương nói được một nửa, bước chân Trì Yến ngừng lại, nghiêng đầu nhìn cậu, quan sát cậu từ trên xuống dưới một phen.

Thấy anh quan sát mình, Mạch Đương theo bản năng ưỡn cao thắt lưng, nhếch miệng lộ ra nụ cười, mắt lộ vẻ chân thành.

"Mặt rửa rất sạch sẽ." Trì Yến thu hồi ánh mắt.

Một câu này khiến Mạch Đương nhớ tới bộ dáng hôm nay của mình, có điều da mặt cậu đủ dày, he he cười một chút nói: "Không phải do tui sợ đến trễ thì anh đi rồi sao? Tùy tiện một chút cũng không để ý, hiện tại rửa sạch rồi có phải phát hiện tui cũng khá đẹp zai hay không?" Nói xong còn rất không biết xấu hổ sờ soạng mặt mình một phen, cậu còn mới cắt tóc đó.

"Tạm được." Trì Yến thuận miệng đáp một câu, tiếp tục đi về phía trước, Mạch Đương theo bên cạnh anh lải nhải không ngớt nói chuyện.

Thời điểm đi qua một tiệm McDonald, Mạch Đương đột nhiên dừng lại hỏi Trì Yến: "Anh có đói bụng không? Tui mời anh ăn khuya nha?"

Trì Yến liếc nhìn cửa McDonald, anh nhớ tới tên Mạch Đương, lại nghĩ đến em trai mình vẫn gọi McDonald ( = [màidāngláo]) là Mạch Đương Đương ( = [màidāngdāng]), trong lòng có chút vi diệu: "McDonald?"

"Đúng vậy, ăn rất ngon. Anh muốn ăn gì? Ăn Hamburger không? Hay là cánh gà, hoặc là…"

"Không cần, cám ơn." Trì Yến ngắt lời cậu, thấy cậu lộ ra biểu tình có chút thất vọng, liền lại nói thêm, "Tôi vừa ăn xong, cậu tự ăn đi."

Mạch Đương vừa nghe tinh thần lại tỉnh táo, tiếp tục hỏi: "Vậy ăn kem nha được không? Anh thích vị gì? Vị gốc? Chocolate? Hay là…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!