Edit + Beta: Snail
Ngày hôm sau Mạch Đương là bị tiếng pháo trúc đánh thức, cậu nhắm mắt theo thói quen đưa tay sờ bên cạnh, chỉ sờ được ổ chăn trống không, Trì Yến đã dậy rồi. Trong chăn vươn tay ra duỗi thắt lưng mệt mỏi, Mạch Đương nhấc mí mắt lên, kéo gối đầu của Trì Yến qua ôm, dùng mặt cọ cọ, tựa như còn có thể cảm giác được mùi vị Trì Yến lưu lại bên trên, hương chanh bồ kết nhàn nhạt, tươi mát dễ chịu, giống như mùi hương trên y phục Trì Yến.
Nằm trên giường nam thần, ôm gối của nam thần, ngủ cùng nam thần! Ba may mắn lớn của cuộc đời cũng chỉ như thế mà thôi!! Khóe miệng Mạch Đương hơi nhếch lên, ôm gối Trì Yến "ao" một tiếng, ở trên giường lăn qua lăn lại.
Sáng sớm phản ứng của đàn ông là nhạy cảm nhất, Mạch Đương ôm gối lăn lộn, vừa nghĩ tới dáng vẻ lần trước cùng Trì Yến quay cuồng trên chiếc giường lớn này, liền không nhịn được muốn "cứng" lên.
Mạch Ji Ji: Mẹ nó, không mượn.
Đem gối đầu áp lên mặt mình, Mạch Đương lại nằm ỳ mười phút mới bò dậy. Trong phòng có hệ thống sưởi hơi, mặc đồ ngủ trên người cũng không tính là lạnh, cậu dựa vào thành giường, ánh mắt chạm tới ảnh chụp cạnh giường, đó là ảnh của cậu và mẹ.
Tối hôm qua lúc thu dọn đồ đạc, Trì Yến đặt ảnh chụp vào cậu liền ngây ngẩn cả người, tiếp đó chợt nghe Trì Yến nói: "Nếu đã là đoàn viên, vậy đương nhiên không thể thiếu cái này."
Khi Trì Yến nói câu này, Mạch Đương cảm thấy anh thật sự tốt không biên giới rồi, ngay cả cái này cũng thay mình suy xét, lúc đó cậu nhịn không được liền ôm lấy Trì Yến hỏi anh vì sao lại tốt như vậy.
"Bởi vì em cũng tốt không biên giới, không thể không đối xử tốt với em." Trì Yến trả lời như vậy, dịu dàng trong mắt hầu như muốn nhấn chìm cậu.
Mạch Đương lẳng lặng nhìn bức ảnh, vươn tay lấy nó tới: "Chào buổi sáng, mẹ."
"Cảm ơn mẹ ngày này hai mươi năm trước sinh con ra, mẹ là người mẹ tốt nhất." Mạch Đương sờ sờ góc viền ảnh chụp, lộ ra một nụ cười gần như ngây thơ, "Năm mới vui vẻ."
Cậu vừa nói xong cửa phòng liền mở ra, Trì Yến từ bên ngoài tiến vào, thấy cậu đã dậy, đi tới bên cửa sổ kéo rèm ra, mới quay đầu hỏi: "Sao không ngủ thêm một lát?"
"Thức dậy đủ muộn rồi." Mạch Đương vươn tay duỗi thắt lưng nhức mỏi, đặt bức ảnh sang một bên, ngoắc ngoắc tay với anh, "Tới đây tới đây."
"Hửm?" Trì Yến đi tới, ở trước mặt cậu cúi người xuống.
Mạch Đương đưa tay ôm lấy cổ anh kéo anh xuống, ở trên sườn mặt dùng sức hôn một cái, "Chúc mừng năm mới, bảo bối nhi."
Trì Yến sờ sờ mặt, nghiêng đầu hôn lại cậu một cái, cười nói: "Chúc mừng năm mới."
"Dì chú đâu? Ở dưới lầu sao?" Mạch Đương hỏi.
"Ừ, nhà bọn Thiền Ngọc tới đây, ở dưới lầu chơi mạt chược." Trì Yến nói đưa tay giúp cậu kéo lại cổ áo ngủ, tránh cho cảm lạnh.
"Chơi mạt chược?" Mắt Mạch Đương sáng rực lên, "Chúng ta đi xem xem." Nói rồi liền vén chăn lên đi xuống giường, chân vừa chạm đất Trì Yến liền kéo cậu, từ bên kia giường túm lấy áo bông mặc vào cho cậu, "Đi rửa mặt ăn sáng trước."
"A được, anh ăn chưa? Dậy hồi nào vậy? Sao em lại không biết." Mạch Đương mang giày vào.
"Còn chưa ăn, vừa dậy không bao lâu, thấy em ngủ ngon như vậy nên không gọi em." Trì Yến nói, tối qua tất cả mọi người đều ngủ tương đối trễ, anh cũng không kêu Mạch Đương dậy, muốn cho cậu ngủ thêm một lát.
"Tất cả mọi người ăn chưa?" Mạch Đương nhìn về phía cửa.
"Còn có Trì Bảo chưa dậy, cha mẹ đều ăn rồi." Trì Yến nhìn cậu, "Em thì sao, muốn dậy chưa? Hay là cùng Trì Bảo ngủ tiếp?"
"Đi rửa mặt trước đã, rồi cùng gọi Trì Bảo rời giường." Mạch Đương đi đánh răng rửa mặt, trước khi đi lại hôn Trì Yến một cái.
Trì Yến lưu lại thu dọn giường, ở bên gối đầu thấy được khung ảnh của Mạch Đương, đem nó đặt lên tủ đầu giường, ánh mắt dừng lại phía trên một hồi, cười nói: "Mẹ, chúc mừng năm mới."
Lúc Mạch Đương rửa mặt xong trở lại Trì Yến đang ở tủ quần áo giúp cậu tìm y phục, cậu đi tới nhào lên lưng Trì Yến, hỏi: "Hey, muốn em giúp không?"
"Không cần." Trì Yến tìm được y phục, quay người lại liền bị Mạch Đương vây giữa hai cánh tay cùng tủ quần áo.
Một tay Mạch Đương chống tủ quần áo, một tay khoát lên vai Trì Yến, dựa sát vào anh nhẹ huýt sáo, tựa như đùa giỡn hỏi anh: "Anh đoán xem hiện tại em muốn làm gì?"
Trì Yến cùng cậu hai mắt nhìn nhau, phối hợp hỏi: "Muốn làm gì?"
Mạch Đương sờ sờ cằm, dáng vẻ giống y đúc một tên lưu manh, "Muốn làm nhiều lắm, anh muốn biết hay không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!