Chương 65: Trì Yến hôn hôn làn tóc bên tai cậu, nhẹ giọng nói: "Sinh nhật vui vẻ.”

Edit + Beta: Snail

"Điều tra con?" Cao Hoành Viễn chỉ vào cậu nói, "Con làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế còn sợ người khác điều tra con?!"

"Đại nghịch bất đạo?" Mạch Đương cân nhắc ý tứ của bốn chữ này, đột nhiên nở nụ cười với Cao Hoành Viễn. Qua nhiều năm như vậy đừng nói nụ cười, cậu chưa bao giờ cho Cao Hoành Viễn sắc mặt tốt, nụ cười này khiến Cao Hoành Viễn giật mình, ngay sau đó liền thấy Mạch Đương một tay ôm lấy cổ Trì Yến, sau đó quay đầu trực tiếp môi đối môi thành thành thật thật hôn Trì Yến một hơi, còn cố ý phát ra tiếng "bẹp bẹp", sau đó nhìn ông hỏi: "Ông là chỉ cái này sao?"

Động tác bất thình lình của cậu khiến tất cả mọi người trừ Trì Yến ra đều ngây ngẩn cả người, loại hành vi lớn mật này quả thực là trực tiếp khiêu khích.

"Con… Con…" Cao Hoành Viễn thở hổn hển, trừng cậu nói không ra lời, Cao Nguyệt vội vàng giúp ông nhẹ vuốt ngực thuận khí, đồng thời quát khẽ một câu với Mạch Đương: "Mạch Đương đừng càn quấy."

Mạch Đương nhún nhún vai, buông tay ôm cổ Trì Yến ra, ngược lại kéo tay anh. Chú Vương bên cạnh chú ý tới tình huống của Cao Hoành Viễn, vội vàng hỏi Mạch Đương chỗ nào có ly sạch.

Mạch Đương liếc nhìn Cao Hoành Viễn, tiện tay chỉ ngăn kéo dưới tủ tivi, chú Vương cảm ơn một câu, đi tới cầm ly giấy sạch rót ly nước bưng cho Cao Hoành Viễn.

Chờ Cao Hoành Viễn hòa hoãn lại, Cao Nguyệt mới nói: "Chuyện này mọi người bình tĩnh chút, Mạch Đương, mấy tấm hình này là sáng nay người khác gửi đến nhà." Ngụ ý là không phải Cao Hoành Viễn đặc biệt điều tra.

Mạch Đương nghe vậy sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn nhìn phong thư trong tay, cậu còn tưởng rằng Cao Hoành Viễn tìm người giám thị mình chụp được, không nghĩ tới.

Cao Hoành Viễn nặng nề hừ một tiếng, nếu không phải cảm thấy chuyện năm đó thẹn với Mạch Đương, muốn cho cậu đầy đủ tự do, ông cũng không đến bây giờ mới biết chuyện này, vừa nghĩ đến con trai duy nhất của mình lại làm ra chuyện như vậy, ông liền cảm thấy giận không kiềm được!

"Không phải ông còn có thể là ai…" Mạch Đương suy tư một chút, lật phong thư lại liền thấy trên mặt in tên Cao Hoành Viễn, "Chị nói ảnh chụp được gửi đến nhà hai người?"

"Đúng." Cao Nguyệt gật gật đầu, vừa nói xong Mạch Đương liền nói: "Vậy là Cao Toa Toa? Ngô Diễm Lâm?"

Cao Nguyệt nghe vậy nhíu mày, ý tưởng của Mạch Đương giống cô. Ngược lại là Cao Hoành Viễn cau mày, "Con nói cái gì?"

Mạch Đương xùy cười một tiếng, lắc lắc ảnh chụp trong tay, "Tôi có thể nói cái gì? Lén chụp những tấm ảnh này, cố ý gửi cho ông, còn có thể là ai? Chẳng lẽ là chị Nguyệt? Quả thực là trò cười, như vậy chỉ còn lại mẹ con Cao Toa Toa."

Ở Cao gia ai không hy vọng Mạch Đương trở về nhất, điều này không cần nghĩ cũng biết, ai sẽ vì ngăn cản Mạch Đương trở về, chuyện này cũng cùng lý lẽ. Cho dù bây giờ còn chưa chứng thực, nhưng rõ ràng Cao Toa Toa cùng Ngô Diễm Lâm có động cơ rất lớn.

Cao Hoành Viễn vừa nhìn thấy những tấm hình này liền giận tím mặt, căn bản không rảnh suy xét mấy vấn đề đó liền chạy thẳng đến chỗ Mạch Đương bên này, hiện tại tỉnh táo lại, cũng rất dễ dàng phát hiện hết thảy đều có dấu vết mà lần theo. Nhưng lúc này ông không muốn truy cứu vấn đề đó, so ra, ông càng để ý chính là quan hệ giữa hai người Mạch Đương và Trì Yến, nhìn hai người nắm tay nhau ông cảm thấy chói mắt cực kỳ.

"Được rồi, chuyện này tôi đã biết." Mạch Đương nói, "Ảnh chụp để lại cho tôi là được, dù sao cũng là ảnh chụp của chúng tôi, cảm ơn hai người đặc biệt đưa tới, chụp cũng không tệ lắm."

Cao Hoành Viễn: "…"

Mạch Đương nói xong liền thấp giọng nói với Trì Yến: "Một hồi cho anh xem."

Trì Yến giương môi mỉm cười, gật gật đầu, anh còn chưa kịp xem.

Tương tác giữa hai người rơi vào trong mắt Cao Hoành Viễn giống như kim đâm vậy, ông không ngờ chuyện lớn như thế, Mạch Đương cứ vậy hời hợt bỏ qua, không dám tin nhìn cậu, "Con nói cái gì?"

"Tôi nói, đây là chuyện của hai người tôi và Trì Yến, không có quan hệ gì tới ông…"

"Càn quấy!" Cao Hoành Viễn nổi giận nói, "Cái gì gọi là chuyện của hai người? Con biết hai đứa như này gọi là gì không?! Con vậy mà một chút lễ nghĩa liêm sỉ cũng không có sao?! Sao ta lại sinh ra thứ không biết phải trái như con…"

"Xin ngài chú ý ngôn từ." Lần này là Trì Yến ngắt lời ông.

"Cậu có tư cách gì nói những lời này với ta?" Cao Hoành Viễn hỏi, tuy rằng không biết bối cảnh gia đình của Trì Yến là gì, nhưng quan hệ giữa anh cùng Mạch Đương, ông không cách nào có sắc mặt tốt được.

"Vậy ông có tư cách gì nói với tôi những lời kia?" Mạch Đương thấy ông đối xử với Trì Yến như vậy liền khó chịu, đang muốn phát tác, Trì Yến lại nâng tay ngăn lời cậu, mặt lạnh nhìn Cao Hoành Viễn nói: "Về mặt huyết thống mà nói, ngài cho Mạch Đương sinh mệnh, điều này mặc dù không cách nào thay đổi, thế nhưng theo tôi được biết thì nhiều năm như vậy ngài chưa từng nuôi em ấy một ngày thậm chí một giờ, cho nên ngài cũng không có tư cách chỉ trích em ấy có gì không đúng, ngài không có bất cứ lập trường nào cả."

Lời anh vừa sắc bén lại nói trắng ra, vốn Cao Hoành Viễn đang nổi giận lại bị lời anh nói làm cho sửng sốt, liền nghe anh nói tiếp: "Những gian khổ Mạch Đương từng chịu đều có liên quan tới ngài, đây là bất hạnh ngài tạo ra cho em ấy, điều này cũng không cách nào thay đổi, nhưng từ nay về sau tất cả niềm vui của em ấy đều không có chút quan hệ vào với ngài hoặc là Cao gia, hy vọng ngài có thể rõ ràng điểm này."

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Trì Yến với từng chữ rõ ràng như đao đâm vào lòng Cao Hoành Viễn, khiến những lời ông muốn nói vừa ra đến khóe miệng lại chặn trở về toàn bộ. Những gì Trì Yến nói, trong lòng mỗi người ở đây đều biết rõ, lại chưa từng có người nào nói trắng ra như thế, bời vì lời anh nói, chuyện tình năm đó như đèn kéo quân thoáng hiện trước mắt Cao Hoành Viễn, sinh mệnh trẻ tuổi của Mạch Kỳ như đóa hoa mất nước ngày càng điêu linh, cuối cùng từ lầu cao nhảy xuống, chấm dứt một đời thảm thương.

Mà Mạch Đương tuy là con trai của mình, lại chưa từng gọi ông một tiếng cha, ngược lại luôn nhìn mình như cừu địch. Như Trì Yến nói, ông chưa từng nuôi Mạch Đương một ngày, Mạch Đương cũng chưa bao giờ cho ông cơ hội này.

"Ta…" Ông mở mở miệng, muốn nói chút gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!