Edit + Beta: Snail
Nhất định là do buổi sáng đi quá gấp không kịp rửa mặt.
Thân mặc y phục nhăn nhúm, khóe mắt mang ghèn, còn dám hỏi xin số điện thoại nam thần, Mạch Đương Đương tui kính cậu là một anh hùng.
Lần này ấn tượng đủ khắc sâu nha. Mạch Đương nghĩ thầm, lại nhìn mình trong cửa thủy tinh, đưa tay cào cào đầu ổ chim bùi nhùi của mình, cào vài cái cũng không thể đè xuống mớ tóc bị ép vểnh lên lúc ngủ hồi sáng sớm, ngược lại càng cào càng loạn.
Mạch Đương bị tạo hình độc đáo của mình làm vui vẻ, cũng không để ý chuyện vừa rồi ném mất hình tượng trước mặt nam thần nữa, cậu nhớ khi nãy có đi ngang tiệm uốn tóc, nghĩ rằng thuận tiện gội đầu cắt tóc luôn.
Tiệm uốn tóc cách không xa, Mạch Đương đi mấy phút liền tới. Thời điểm cậu đẩy cửa đi vào bên trong chỉ có một người đàn ông mặc áo sơ mi sặc sỡ, đầu tóc chảy sáng bóng, mặc quần ống bó mang giày da mũi nhọn, vô cùng phù hợp với trang điểm trước sau như một của tiệm uốn tóc, trên ngực đính một bảng tên, trên đó viết trưởng tiệm.
"Gội cắt sấy sao?" Âm thanh trưởng tiệm giống với diện mạo của anh ta có chút gái tính.
Mạch Đương vốn định gội cắt sấy, nhưng nhìn thấy kiểu tóc của đối phương, liền nói: "Gội trước là được, có chỗ rửa mặt không?"
Trưởng tiệm chỉ chỉ vị trí toilet bên trong, Mạch Đương đi qua rửa mặt, xác định trên mặt không còn gì dơ mới đi ra tìm vị trí ngồi xuống.
Mạch Đương không ngờ kiểu tóc của trưởng tiệm xấu, tay nghề lại không tệ lắm, thời điểm gội đầu xoa bóp rất thoải mái, dứt khoát khiến cậu cắt tóc luôn.
"Muốn uốn không?" Trưởng tiệm hỏi, "Bây giờ uốn tóc đang là mốt hiện hành, làm vài lọn nhỏ nhỏ xoăn xoăn đi."
"Để mì ăn liền trên đầu là mốt sao?" Mạch Đương hỏi.
"…" Trưởng tiệm nói, "Muốn nhuộn không, nhuộm chút màu sắc mang phong cách phương tây."
"Không cần, gió quê cha đất tổ rất tốt, cắt ngắn cho tui là được." Mạch Đương nói.
"À." Trưởng tiệm thấy đẩy mạnh tiêu thụ không thành công, chỉ có thể từ bỏ, chăm chú cắt tóc cho Mạch Đương, cắt được một nửa anh ta lại không cam lòng hỏi, "Có muốn thêm chút nghệ thuật trên đầu không?"
"Nghệ thuật?" Mạch Đương nhướn mi nhìn anh ta.
Trưởng tiệm thấy cậu có hứng thú vội vàng nói: "Tôi thêm chữ nổi trên đầu cậu nha, cậu muốn viết gì?"
"…" Thì ra uốn tóc nghệ thuật là viết chữ trên đầu, viết gì chứ? Trì Yến? Mạch Đương tưởng tượng trên đầu mình gắn hai chữ "Trì Yến" rêu rao khắp nơi liền nhịn không được bật cười.
"Thế nào?" Trưởng tiệm chờ mong hỏi.
Mạch Đương dừng cười phất tay: "Đừng, quá nghệ thuật rồi."
Trưởng tiệm có chút thất vọng tiếp tục hớt tóc, Mạch Đương lấy di động ra chơi.
Nửa giờ sau trưởng tiệm cầm máy sấy sấy kiểu tóc vừa làm tốt cho Mạch Đương, giúp cậu gở miếng choàng thắt trên cổ xuống: "Được rồi."
Mạch Đương soi gương một chút, phát hiện tay nghề trưởng tiệm quả thực không tệ, chỉ là đổi kiểu tóc thôi, cả người trong gương thoạt nhìn khí chất cũng thay đổi, không còn dáng vẻ suy sụp lười biếng lúc trước, lộ ra nhiều sức sống, thoạt nhìn còn rất đẹp zai.
Chỉ cần đừng mở miệng nói chuyện. Orz
Đối với thành phẩm của mình trưởng tiệm cũng rất vừa lòng, khen vài câu bộ dáng Mạch Đương rất đẹp trai, đổi kiểu tóc càng đẹp trai hơn, nói xong lại tiếp tục kiến nghị Mạch Đương nhuộm màu.
"Lần sau đi." Mạch Đương thuận miệng nói, trả tiền rồi rời đi.
Cắt tóc xong, không có tóc mái che đi ánh mắt, Mạch Đương cảm thấy thế giới đều không giống với trước, nhìn cái gì cũng thuận mắt hết à. Tâm tình cậu rất tốt tìm quán mì ăn vài thứ mới trở về.
Mạch Đương về nhà chuyện đầu tiên làm chính là tắm rửa, sau đó đem quần áo trên người cùng quần áo trước đó ném vào trong máy giặt, thời gian chờ đợi cậu mở máy tính chỉnh sửa bản thảo gõ xong hôm qua, chỉnh sửa được một chương liền post lên trang web, tiện tay đổi mới weibo.
Mạch Đương là một tác giả của "Thành văn học mạng Tấn Giang", bắt đầu viết văn từ lớp mười một đến bây giờ là năm hai đại học đã có bốn năm, từ lúc đầu không có tiếng tăm gì hôm nay đã trở thành một trong những tay viết đại thần của Tấn Giang, chuyên mục tác giả được lưu trữ tính ra đã vượt 3 vạn.
Trước khi viết văn đại bộ phận thời gian cậu trừ lên lớp thì dùng để làm thêm, ngẫu nhiên nổi lên ý niệm động bút trong đầu cũng bởi vì do nhiều nguyên nhân mà gác lại, huống hồ khi đó trong nhà còn không có máy tính, cậu nhiềm lắm cũng chỉ có thể viết tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!