Chương 5: Trên đầu chữ sắc có một thanh đao, chút kim đâm ấy tính là gì

Edit + Beta: Snail

Tình địch Mạch Nha nói là một nữ sinh xinh đẹp, mặc T

-shirt trắng cùng quần short jeans đơn giản, cột tóc đuôi ngựa, tuy trang phục phổ thông, nhưng trong một đám nữ sinh cố ý ăn diện trang điểm thì dung nhan của cô có vẻ vô cùng xinh đẹp khả ái.

"Kawaii~~" Mắt Mạch Nha bốc lên trái tim hồng nhìn nữ sinh.

"Không phải mày thích loại hình nữ thần sao?" Mạch Đương nhìn cậu nhóc.

"Nữ thần là dùng để nhìn, còn loại này là dùng để làm bạn gái đa!" Ánh mắt Mạch Nha chuyển vài vòng trên thân hai người kia nói, "Có điều quan hệ giữa cô ấy và chị dâu dường như rất tốt."

Mạch Đương nhìn hai người đang nói chuyện phía trước, thoạt nhìn bọn họ rất quen thuộc, thời điểm nói chuyện nữ sinh còn đưa tay nện vai Trì Yến một cái, vẻ mặt Trì Yến tuy không thể nói có bao nhiêu nhiệt tình, nhưng ít nhất không lạnh nhạt như đối mặt với những nữ sinh bợ đỡ săn đón anh vừa rồi.

Nữ sinh bên cạnh cũng đang chú ý hai người, xì xào bàn tán.

"Ai, lại là Thiền Ngọc."

"Cô ta và Trì Yến dường như rất quen thuộc, ngày thường còn thấy bọn họ cùng nhau về nhà, nghe nói còn ở chung một tiểu khu đó."

"Thật hâm mộ mà."

"Chúng ta ở vạch xuất phát liền thua!"

Dường như… thật sự chính là tình địch. Trong lòng Mạch Đương nghĩ.

"Mẹ tôi bảo mang cho dì Lưu, cậu đưa dì giúp tôi, hôm nay tôi còn có việc." Thiền Ngọc lấy từ trong túi xách ra một cái hộp đưa cho Trì Yến, là một hộp đồ trang điểm bộ.

"Cảm ơn." Trì Yến nhận lấy, hỏi cô, "Cậu muốn đi đâu?"

"Đi học á." Thiền Ngọc vỗ vỗ xe đạp màu hồng của mình, "Cậu muốn đi liên hoan với đội bóng sao, hay để tôi tiễn cậu một đoạn~"

"Không cần, cậu có thể đi." Trì Yến cự tuyệt, hiển nhiên đối với vật cưỡi màu hồng của cô nàng không có hứng thú.

"Ya, còn ghét bỏ." Thiền Ngọc hừ một tiếng, "Tôi đi đây." Nói xong sải bước lên xe liền đạp đi rời khỏi sân bóng nhỏ.

Trì Yến không cùng đi liên hoan, anh quay đầu nói vài câu với đồng đội, cũng thu dọn đồ đạc rời đi.

Mạch Đương thấy anh vác ba lô đi khỏi liền hỏi Mạch Nha: "Vừa rồi có ghi hình lại không?"

"Hơ? Em quên rồi." Mạch Nha nói, vừa rồi cậu nhóc chỉ mải xem thi đấu, "Không sao, trở lại em tìm người xin một phần là được."

"Được, anh mời mày ăn cơm, đi trước." Mạch Đương vỗ vỗ đầu cậu nhóc liền chuẩn bị đuổi theo Trì Yến.

"Ăn cơm thì khỏi, mẹ em gọi anh đến nhà em ăn cơm." Mạch Nha nhớ tới nhiệm vụ lão mẹ giao phó liền vội vàng kéo cậu lại.

"Lần sau đi." Mạch Đương nói, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Trì Yến.

"Nhất định nha!" Mạch Nha níu cậu lại, thấy cậu gật đầu cam đoan mới buông tay.

Mạch Đương phất phất tay, cắm vào túi quần đi về hướng Trì Yến ly khai.

Phương hướng Trì Yến rời đi không phải đường về nhà của anh, Mạch Đương không biết anh muốn đi đâu, có điều cũng không để ý, nhàn nhã đi theo anh, rớt lại phía sau khoảng chừng mười mét.

Đi ước chừng hai mươi phút, cậu thấy Trì Yến tạt qua quán ăn nhỏ mua chai nước, ba lô tùy ý khoác bên vai trái, một tay cắm vào túi quần, giống như đi dạo khắp nơi vô mục đích, thời điểm đi ngang nhà người ta còn có tâm tư trêu chọc một con mèo trên đầu tường.

Mạch Đương dùng điện thoại quay lại bộ dáng anh chơi đùa với mèo, hình ảnh vô cùng ấm áp.

Lại qua khoảng chừng mười lăm phút, Mạch Đương bắt đầu buồn bực nghĩ không biết anh muốn đi đâu, thời điểm móc di động ra nhìn thời gian rồi do dự xem có muốn đi lên chào hỏi hay không, vừa ngẩng đầu liền phát hiện không nhìn thấy Trì Yến đang đi phía trước đâu nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!