Edit + Beta: Snail
"Huýt–"
Tiếng còi chấm dứt trận đấu vang lên, đại học G lấy 108 điểm thắng 89 điểm của đối phương, Trì Yến trở lại ghế ngồi lấy khăn lau mồ hôi, Chu Ngộ đi tới, "Tối đi uống rượu không?"
Trì Yến đưa khăn cho đội viên hậu cần bên cạnh, cầm lấy ba lô nói: "Không đi, buổi tối còn có chút việc." Cha mẹ không ở nhà, anh muốn trở về chơi với Trì Bảo, hơn nữa ngày mai muốn đi tìm Mạch Đương, đêm nay anh cũng muốn sửa soạn đồ đạc một chút.
"À, vậy tôi đi cùng mấy người đội trưởng." Chu Ngộ nói.
Trì Yến gật gật đầu, rời khỏi sân vận động trước. Lúc anh về đến nhà cha mẹ đều đã đi, kêu Thiền Ngọc qua chơi với Trì Bảo, có điều hai người mạnh ai nấy chơi, Trì Bảo bận rộn chơi ghép hình Mạch Đương tặng, Thiền Ngọc ở bên cạnh xem tiểu thuyết.
Bộ ghép hình vô cùng lớn, Trì Bảo liều mạng hai ngày cũng chưa hoàn thành một nửa, nhóc còn cự tuyệt Trì Yến hỗ trợ, nói muốn tự mình ghép cho Mạch Đương xem, Trì Yến vừa vào liền thấy nhóc chổng mông quỳ rạp trên mặt đất cân nhắc mảnh ghép, sàn nhà có lót thảm, nằm bò cũng sẽ không lạnh, Trì Yến liền không quấy rầy nhóc, đi vào cất đồ của mình.
"Cha mẹ tôi có nói mấy giờ về không?" Trì Yến cất đồ xong đi ra hỏi Thiền Ngọc.
"Buổi trưa ăn cơm xong thì đi, nói là tối nay về, đi cùng cha mẹ tôi, vừa lúc tôi ở nhà liền tới đây chơi với Trì Bảo."
Trì Yến nhìn thời gian, đoán bọn họ sẽ không về ăn cơm chiều, liền hỏi: "Đêm nay muốn ăn gì?"
"Muốn ăn Mạch Đương Đương(*)… Có thể mang anh Mạch Đương Đương theo không ạ?" Trì Bảo kéo dài giọng nói, từ sau ngày Mạch Đương đến dùng cơm hai người dần quen thuộc, nhóc liền thích gọi Mạch Đương như vậy.
(*) Ở đầu truyện Trì Yến có nhắc Trì Bảo luôn nói ngọng McDonald thành Mạch Đương Đương.
"Tôi đây cũng ăn McDonald là được, Trì Bảo nói rất đúng, kêu bạn gei tốt Mạch Đương Đương của cậu tới đi." Thiền Ngọc nói, đoạn thời gian này Trì Yến thường xuyên ở bên cạnh Mạch Đương, cô cũng gặp qua Mạch Đương vài lần.
"Mạch Đương không ở nhà, hai người muốn ăn gì thì gạch lên đây, tối nay tôi gọi điện thoại cho họ ship lại." Trì Yến nói rồi từ dưới bàn rút thực đơn tuyên truyền của McDonald từ dưới bàn trà đưa bọn họ.
Thiền Ngọc đặt sách qua một bên, tiếp nhận thực đơn cùng Trì Bảo nghiên cứu muốn ăn gì.
Trì Yến trở về phòng thay quần áo đi tắm, đợi anh tắm rửa xong hai người đã chọn được món, Trì Bảo nằm chơi ghép hình như cũ, Thiền Ngọc đi ép nước trái cây, anh đi tới bên cạnh Trì Bảo ngồi xuống, hỏi, "Ghép thế nào rồi?"
Trì Bảo cầm hai miếng ghép hình nhăn mũi nói: "Hai miếng này thoạt nhìn dường như đều đúng, nhưng ghép vào lại không đúng."
Ghép hình là một bộ tranh khủng long rừng rậm nguyên thủy, Trì Bảo đang cầm vảy khủng long, thoạt nhìn vô cùng tương tự, Trì Yến cầm lấy đối chiếu với tranh mẫu một chút, lại tìm kiếm trong đống mảnh ghép, tìm ra một miếng không khác hai miếng kia lắm đưa cho Trì Bảo, "Thử cái này xem."
Trì Bảo nhận lấy ghép vào, vừa vặn thích hợp, nhóc woa một tiếng, "Rốt cuộc tìm được~"
Trì Yến cười cười, "Còn muốn anh giúp gì không?"
Trì Bảo quan sát bán thành phẩm của mình một chút, nói: "Giúp em tìm sừng lớn khủng long đi."
Trì Yến gật đầu, đang chuẩn bị giúp nhóc tìm, Thiền Ngọc liền bưng hai ly nước trái cây qua nói: "Vừa rồi tôi kẹp hai miếng trong sách của tôi làm thẻ đánh dấu, cậu xem xem có phải hay không?"
Trì Yến nghe vậy cầm lấy sách cô để bên cạnh lên, từ trong sách lấy ra hai miếng ghép, một miếng là lá cây một miếng vừa vặn là sừng khủng long, anh đưa miếng sừng kia cho Trì Bảo, miếng lá cây thì đặt lại trong sách, lúc đặt lại lơ đãng nhìn bên dưới góc bên trái trang in tên sách — 《 Huyền Môn 》
Cái tên này Trì Yến từng nhìn thấy, giá sách trong phòng Mạch Đương có mấy bản, không ngờ Thiền Ngọc cùng Mạch Đương sẽ xem cùng một quyển sách, đối với chuyện này anh có chút ngoài ý muốn, dù sao rảnh rỗi chẳng có chuyện gì làm, anh dứt khoát lật lật, bắt đầu xem lại từ đầu.
Thiền Ngọc dọn xong máy ép trái cây đi qua liền thấy Trì Yến đang đọc tiểu thuyết của cô, cô cùng Trì Yến lớn lên từ nhỏ, số lần anh xem tiểu thuyết có thể đếm trên đầu ngón tay, lúc này không khỏi kinh ngạc, lại gần nói: "Cậu vậy mà lại xem tiểu thuyết?"
Trì Yến đã đọc hai chương, "Dù sao cũng không có chuyện gì, viết thật không tệ."
"Woa woa! Rốt cục cậu cũng có chút thưởng thức, đây chính là sách của nam thần nhà tôi!!" Thiền Ngọc nghe anh nói vậy lập tức hưng phấn, dùng sức khoe khoang, "Sách của D đại siêu cấp tuyệt, trừ quyển này còn nhiều quyển nữa, tôi cho cậu mượn đó!"
"D đại? Đại học thành phố cách vách sao?" Trì Yến thuận miệng hỏi.
Sát vách thành phố G chính là thành phố D, đại học tốt nhất thành phố D chính là D đại, Thiền Ngọc bị chuyện cười nhạt của anh chấn một cái, đưa tay đóng sách lại, chỉ vào tên trên bìa nói: "D, U, A, N, G, Duang, tôi nói là D đại(*) này."
(*) Các đại thần viết văn bên Trung thường được fan gọi là Đại đại, hoặc là lấy một chữ trong bút danh của họ ghép vào chữ đại, ngoài ra, trường đại học bên họ cũng là tên trường cộng thêm một chữ đại, vậy nên Trì Yến mới nói D đại thành đại học D.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!