Edit + Beta: Snail
Lúc Mạch Đương cáo từ, Lưu Hồng Nhạn kéo tay cậu bảo cậu thường xuyên đến chơi, trên tay truyền đến xúc cảm ấm áp, đó là một đôi tay trưởng bối, mang theo thân thiết ấm áp.
"Dạ." Mạch Đương cười với bà, cùng Trì Yến ra cửa.
Trì Bảo không cùng đi ra, trong thang máy chỉ có hai người Mạch Đương và Trì Yến, nếu là bình thường Mạch Đương khẳng định sẽ nghĩ làm sao chiếm chút tiện nghi từ nam thần, tỷ như sờ sờ tay nhỏ ôm ôm bả vai gì đó, hôm nay lại yên tĩnh dị thường, cậu nhìn chằm chằm cửa thang máy trơn bóng, giống như đang suy nghĩ cái gì.
Quen Mạch Đương bình thường nhảy nhót, thấy cậu im lặng như vậy Trì Yến đưa tay đụng cánh tay cậu, hỏi: "Đang suy nghĩ gì?"
"Không, cảm giác mẹ anh rất dịu dàng, nấu ăn cũng rất ngon." Mạch Đương cười, nửa thật nửa giả nói, "Khiến tui không muốn về."
"Nếu muốn hôm nay cậu có thể ở lại đây." Trì Yến nói, liền muốn đưa tay bấm số thang máy trở lên, Mạch Đương vội vàng kéo tay anh, nói: "Anh làm thiệt à, ngày đầu tiên đến liền ngủ lại, dù sao cũng không thích hợp lắm đâu."
Trì Yến nghiêng đầu nhìn cậu, có ý riêng hỏi: "Chỗ nào không thích hợp? Lúc trước tôi lần đầu tới nhà cậu, là ai nói với tôi muốn ở bao lâu cũng được?"
Nhớ tới cảnh tượng lần đầu Trì Yến ngủ lại nhà mình, Mạch Đương vui vẻ, nói: "Cái đó là do tui ở một mình, nhà anh đông người, không tiện lắm."
"À?" Trì Yến hơi nhướn mày, "Chỗ nào không tiện?"
"Chỗ nào không tiện hử…" Mạch Đương bước một bước về phía anh, kéo gần khoảng cách giữa hai người rồi một tay chống lên vách sau lưng anh, nhìn hai mắt Trì Yến nói, "Chuyện không tiện có nhiều lắm, anh muốn tôi nói từng cái từng cái cho anh nghe sao?"
Ánh mắt Mạch Đương không trang điểm tinh xảo như hôm qua, không có kẻ mắt cũng không có mascara, đôi mắt sạch sẽ, đáy mắt còn bởi vì thức đêm mà lưu lại quầng xanh, nhưng bộ dáng như vậy so với lúc trang điểm càng khiến anh yêu thích, Trì Yến cùng cậu nhìn nhau, "Không cần."
A, bởi vì người anh thích là em gái nhỏ. Mạch Đương nói trong lòng, cậu nhếch miệng cười cười, muốn thu hồi cánh tay đang chống, vừa hơi động một chút, Trì Yến liền đưa tay xuyên qua bên tai cậu, bàn tay phủ lên gáy cậu, đến gần trán cậu, cười nhẹ nói: "Có điều, cậu có thể từng cái từng cái dạy tôi."
Mạch Đương: "…"
Trái tim Mạch Đương bị đánh trúng, từng cái từng cái dạy anh… Cho nên phải dạy cái gì đây?!!
Ôi trời ơi, bị nam thần đùa giỡn ngược lại, Mạch Ji Ji quả thực muốn cứng luôn rồi!!
Mạch Ji Ji: Tui sắp bị mấy người chơi hỏng!!
Khoảng cách giữa hai người rất gần, da thịt Trì Yến dán vào trán mình khiến Mạch Đương cảm giác gần như muốn bốc hỏa, ngọn lửa kia đốt tới trong lòng cậu, mang theo hung hăng như muốn đốt sạch lý trí cậu, khiến cậu ma xui quỷ khiến nâng cằm lên, vậy mà lại muốn đi hôn môi Trì Yến.
Chú ý tới động tác của cậu, ánh mắt Trì Yến lóe lóe, động tác trên tay cũng không buông lỏng, thậm chí có xu thế muốn buộc chặt hơn, ngay tại lúc hai người sắp đụng tới đối phương, thang máy đột nhiên "đinh" một tiếng ngừng lại, cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Như đột nhiên bừng tỉnh, hai người nhanh chóng kéo dãn khoảng cách, Mạch Đương theo phản xạ nhìn ra ngoài cửa, trong lòng mang theo khẩn trương, lo lắng tư thế vừa rồi của hai người bị người khác nhìn thấy, cậu thì không quan trọng, chỉ lo cho Trì Yến, nơi này là chỗ anh ở, sợ mang đến ảnh hưởng không tốt cho anh.
Song bên ngoài thang máy cũng không có người, hẳn là trước đó có người từng ấn nút mở cửa, Mạch Đương âm thầm thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Trì Yến, lại phát hiện vẻ mặt anh bình tĩnh, tựa hồ không quá để ý như cậu.
Xuống dưới lầu, Mạch Đương đi về phía cửa lớn, Trì Yến kéo cậu lại, "Chờ một chút, tôi lái xe đưa cậu về."
"Không cần đâu, qua lại rất phiền toái." Mạch Đương nói, Tín Dương bên này cách khu lão thành không gần.
Câu trả lời của Trì Yến là móc từ túi ra một chuỗi chìa khóa lắc lắc, "Cảm thấy xe đạp khá lâu, tôi mang theo chìa khóa của lão cha."
"…" Mạch Đương đổ mồ hôi vì sự chuẩn bị đầy đủ của anh, nói đùa, "Vẫn là xe đạp tốt hơn, tui sẵn lòng ngồi trên xe anh cười."
Trì Yến cũng cười, bảo cậu đợi tại chỗ, bản thân đi lấy xe.
Mạch Đương yên lặng nhìn theo bóng lưng anh, nhìn anh đi tới bãi giữ xe đạp mới thu hồi tầm mắt.
Lúc Trì Yến dẫn xe trở lại Mạch Đương đang cúi đầu nhìn chằm chằm giày mình, hơi nghiêng mặt, tóc mái cậu đã có chút dài, che khuất trán không thấy rõ biểu tình.
"Đi thôi, ngồi trên xe tôi cười cho đủ." Trì Yến dẫn xe qua.
Mạch Đương vui vẻ, đẩy anh ra tự mình đỡ xe ngồi lên yên trước, hất cằm nói: "Vẫn là anh cười đi, lên xe."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!