Edit + Beta: Snail
Lúc đến tầng lầu nhà Trì Yến, Mạch Đương bắt đầu khẩn trương, cha cùng chị gái còn có em trai Trì Yến cậu đều đã gặp qua, còn lại mẹ Trì Yến, được xưng là cô giáo Lưu múa quảng trường truyền kỳ, cậu vừa muốn nhìn thấy truyền kỳ là dạng gì, lại vừa lo lắng mình biểu hiện không tốt, lưu lại cho đối phương ấn tượng bộp chộp khoa trương.
Trong sự thấp thỏm của cậu, Trì Bảo đã kéo cậu đến trước cửa, Trì Yến lấy chìa khóa ra mở cửa, cừa vừa mở Mạch Đương liền nghe bên trong truyền đến một giọng nói: "Đông Minh nhanh giúp em chuyển đến kênh 25 đi, hôm nay bình luận múa quảng trường bắt đầu giảng bài, nhanh để em nghe chút âm thanh."
Rất nhanh phòng khách liền vang lên ca khúc múa quảng trường.
"…" Mạch Đương đột nhiên không khẩn trương nữa.
Trì Bảo bên cạnh nhỏ giọng nói với cậu: "Mỗi ngày mẹ em đều muốn xem cái này, mỗi ngày đều muốn nhảy cái này."
"A." Mạch Đương cười cười, nhìn về phía Trì Yến, "Anh biết, anh trai cưng cũng thích nhảy."
"…" Trì Yến không nói quét mắt nhìn cậu một thoáng, tiện tay đóng cửa lại.
Trì Đông Minh đang trong phòng khách pha trà, nhìn thấy Mạch Đương thì cười nói: "Mạch Đương tới, đến đây ngồi nào."
"Con chào chú." Mạch Đương thăm hỏi một tiếng.
"Ừa, lại đây uống trà." Trì Đông Minh ngoắc cậu lại.
Mạch Đương liếc nhìn Trì Yến đặt hoa quả sang một bên, đi đến đối diện Trì Đông Minh ngồi xuống, vừa ngồi liền nghe Lưu Hồng Nhạn từ phòng bếp đi ra hỏi: "Mạch Đương tới rồi à?"
Nghe được một tiếng này mông Mạch Đương vừa gần kề ghế lại lập tức đứng lên, xoay người gập lưng bái Lưu Hồng Nhạn một cái, "Chào buổi tối thưa cô, làm phiền rồi ạ."
Lưu Hồng Nhạn: "…"
Trì Đông Minh: "…" Ông cũng từng phải nhận loại đại lễ như vậy.
Lưu Hồng Nhạn bị động tác này của cậu dọa sợ, vội vàng phất tay nói, "Làm gì hành lễ lớn như vậy, khiến cô giật nảy mình, mau đứng lên mau đứng lên.
Giống với lúc gặp Trì Đông Minh trước đó, Mạch Đương làm động tác theo bản năng, nghe Lưu Hồng Nhạn nói vội vàng thẳng lưng, không biết làm sao nói: "Xin lỗi cô, không làm cô sợ đi…"
"Không sao không sao." Lưu Hồng Nhạn cười nói, "Nhóc con bộ dạng rất tuấn tú nha, không tệ không tệ."
Đột nhiên được một trưởng bối khích lệ, Mạch Đương đỏ mặt, "Cô mới thật đẹp, vừa trẻ vừa đẹp ạ." Lời này cậu nói một chút cũng không sai, tuy Lưu Hồng Nhạn đã sinh ba đứa nhỏ, nhưng ngũ quan bà mềm mại duyên dáng, lại được bảo dưỡng tốt, bởi vì thường khiêu vũ, mỗi tiếng nói cử động tư thế đều có vẻ vô cùng khí chất.
Lưu Hồng Nhạn cười ha ha hai tiếng, nói: "Lời này cô thích nghe, con uống chút trà trước, cô chuẩn bị thức ăn đã." Nói rồi liền vào phòng bếp.
Mạch Đương thầm thở phào nhẹ nhõm, Trì Yến đi tới vỗ vỗ lưng cậu, nhận thấy cậu có chút căng thẳng, liền nói: "Thả lỏng chút, xem như nhà mình là được."
Mạch Đương gật đầu, nhìn một mình Lưu Hồng Nhạn bận rộn trong phòng bếp, thường thường còn nhảy hai bước nhỏ khiêu vũ, thấp giọng hỏi: "Chúng ta không đi hỗ trợ thật sự được sao?"
"Không sao, lúc mẹ tôi nấu cơm không thích có người ở cạnh vướng tay chân." Trì Yến nói.
"À, sao không thấy chị của anh?" Mạch Đương hỏi.
"Hôm nay chị tôi không về." Trì Yến kéo cậu trở lại bàn trà ngồi xuống, Trì Đông Minh làm nóng tách xong thì châm cho bọn họ mỗi người một tách, Trì Bảo ôm bộ ghép hình đến cạnh Trì Đông Minh, như hiến vật quý nói: "Cha ơi xem nè, đây là anh Mạch Đương cho con, thật ngầu."
Trì Đông Minh nhận lấy chăm chú nhìn nhìn, sờ sờ đầu nhóc, "Rất ngầu, có cảm ơn anh Mạch Đương chưa?"
"Có ạ." Trì Bảo gật đầu, hỏi Mạch Đương, "Đúng không anh Mạch Đương."
"Đúng, rất nghiêm túc cảm ơn." Mạch Đương cười nói.
Trì Đông Minh nghe xong gật đầu, giúp nhóc mở hộp ra để nhóc chơi bên cạnh, sau đó hỏi Mạch Đương, "Trước đó nghe Trì Yến nói đầu con bị thương, hiện tại không sao rồi đi?"
"Đã khỏe hoàn toàn rồi ạ, cảm ơn chú quan tâm." Mạch Đương ngồi nghiêm chỉnh nói lời tạ ơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!