Chương 42: Mạch Đương muốn nói, giây kế tiếp môi Trì Yến liền áp lên

Edit + Beta: Snail

Tuy rằng không biết Trì Yến có tin thật hay không, nhưng anh không tiếp tục hỏi vẫn khiến Mạch Đương thở phào nhẹ nhõm, cậu vừa định nói chút gì, bụng đột nhiên kêu vang, buổi chiều cậu vẫn ở chỗ Linda, tốn toàn bộ thời gian lên chuyện chọn quần áo và hóa trang, lo lắng tới quá muộn Trì Yến sẽ đi, vừa xong cậu liền chạy thẳng tới đây, căn bản chưa kịp ăn gì.

Trì Yến cũng nghe được bụng cậu kêu hai tiếng ọc ọc, hỏi: "Em vẫn chưa ăn cơm?"

"Vẫn chưa?" Mạch Đương thành thật nói.

Trì Yến nhìn thời gian, đã tám giờ rưỡi tối, liền nói: "Ăn chút gì trước đi." Nói rồi kéo tay Mạch Đương về phía bàn đặt điểm tâm.

Sau khi Mạch Đương tiến vào, ánh mắt rất nhiều nam khách đều chuyển đến trên người cậu, ánh mắt nữ khách cũng đồng dạng dừng trên người Trì Yến, lúc này tình cảnh hai người nắm tay khiến người ở đây tan nát cõi lòng thành từng mảnh từng mảnh, bao gồm Lâm Tiêu Tiêu vừa rồi, ánh mắt cô chuyển động qua lại giữa hai người, vừa cảm thấy đáng tiếc, lại vừa cảm thấy dường như hai người họ mới là xứng đôi nhất.

"Muốn ăn gì?" Trì Yến cầm đĩa hỏi cậu.

Lúc đói bụng Mạch Đương đều muốn ăn thịt, cậu chỉ chỉ beefsteak, pizza còn có pasta, Trì Yến giúp cậu cầm một phần, sau đó cùng cậu đến bàn bên cạnh ngồi xuống.

"Anh muốn ăn sao?" Mạch Đương hỏi.

"Tôi ăn rồi, em ăn đi." Trì Yến nói, lại đi giúp cậu cầm một phần hoa quả cùng một ly nước trái cây, toàn bộ đặt trước mặt cậu.

"Em ăn đây, đói muốn chết rồi." Mạch Đương nói xong tự mình bắt đầu ăn, đã quen thuộc với Trì Yến như vậy, cậu cũng lười khách sáo.

Trì Yến khẽ cười, nhìn cậu ăn.

Người ở đây nhìn đến không khỏi cảm thán một câu: đẹp thì đẹp thật, có điều sức ăn có hơi lớn…

Khi Mạch Đương ăn, Tưởng Ninh Ninh làm người chủ trì vũ hội lên đài đọc diễn văn, sau đó tuyên bố vũ hội chính thức bắt đầu, ý bảo người phát thanh mở nhạc. Bài đầu tiên được chọn là một điệu Tango, dù sao cũng không phải là vũ hội xã giao chính thức, vì phối hợp với mọi người, người phát thanh chọn chính là điệu sơ cấp nhất, khúc nhạc vừa phát ra, ánh đèn sân nhảy chậm rãi chuyển biến, vốn là đại sảnh rộng rãi thoáng mát chậm rãi tối lại, bầu không khí từ từ dâng lên, từng đôi nam nữ trẻ tuổi nắm tay đi vào sân nhảy.

Trì Yến không có hứng thú với khiêu vũ, nhìn thoáng qua liền thu hồi tầm mắt, có điều anh phát hiện Mạch Đương dừng động tác ăn lại, nhìn đoàn người chuyển động trong sàn nhảy, ánh mắt lóe lên, mang theo một tia hoài niệm, như đang xuyên qua bọn họ nhìn cái gì vậy.

Đây cũng không phải lần đầu tiên Mạch Đương ở trước mặt mình lộ ra vẻ mặt như vậy, đáy lòng Trì Yến trầm trầm, lên tiếng hỏi cậu: "Em muốn khiêu vũ sao?"

"Hử?" Mạch Đương lấy lại tinh thần, cười cười, "Không, kỳ thật em không quá rành, chỉ là lúc còn rất nhỏ từng học chút ít." Bởi vì mẹ thích điệu Tango, cho nên lúc cậu còn nhỏ từng theo mẹ học qua, thời điểm kia là lúc mẹ vui vẻ nhất, cũng là lúc cậu hạnh phúc nhất, mẹ sẽ kéo tay cậu dẫn cậu xoay quanh, sẽ ôm lấy cậu, sẽ lộ ra nụ cười dịu dàng với cậu.

Những thứ này đều quá xa xôi rồi, hôm nay nghe được vũ khúc tương tự cùng nhịp bước có chút quen thuộc, nhất thời tưởng nhớ mà thôi.

"Tôi cũng không quá rành, có điều có thể thử xem." Trì Yến nói rồi đứng lên, trước mặt Mạch Đương khom lưng vươn một tay, tư thế tiêu chuẩn cực đẹp, đáy mắt mang theo chút ý cười, "Đến đây, cùng nhau nhảy."

Lời mời của nam thần, Mạch Đương hiển nhiên sẽ không cự tuyệt, cậu quyết đoán buông nĩa xuống, đặt tay mình vào tay Trì Yến, dưới sự dẫn dắt của anh đi vào sân nhảy.

Hai người vừa vào sân nhảy liền khiến mọi người nhìn chăm chú, nhao nhao quăng ánh mắt đến. Hôm nay Trì Yến mặc sơ mi trắng cùng quần tây đen đơn giản, anh không giống người khác cố ý trang điểm, không mặc áo may ô, cũng không mặc veston, thậm chí ngay cả caravat hoặc nơ linh tinh cũng đều không mang, nhưng áo sơ mi màu trắng vô cùng phù hợp với khí chất của anh, khiến cả người anh càng thêm trong trẻo lạnh lùng trác tuyệt, anh cùng Mạch Đương là trang phục phối hợp đen trắng, hai người đứng cùng nhau mặc kệ là bề ngoài hay là khí chất, càng bổ sung cho nhau thì càng tốt, bất luận ai nhìn vào đều cảm giác bọn họ là trời sinh một đôi.

Sau khi bọn họ tiến vào chuyên viên ánh sáng thậm chí còn cho họ một chùm sáng chuyên biệt, dừng lại nửa phút mới dời đi.

Mạch Đương chỉ là khi còn bé cùng mẹ học chút điệu Tango, nhiều năm như vậy cậu đã quên mất từ đời nào, đi theo nhạc nhiều lần đạp lên chân Trì Yến, Trì Yến nói anh không quá rành rõ ràng là khiêm tốn, chí ít động tác cùng bước chân của anh thoạt nhìn đều rất tiêu chuẩn.

Lại một lần nữa đạp chân Trì Yến, Mạch Đương có chút tuyệt vọng, bản thân người cao thể nặng đạp phải chân nam thần thật sự không phải chuyện thoải mái gì, cậu nhịn không được hỏi: "Chân anh có đau không? Nếu không chúng ta đừng nhảy nữa."

"Tàm tạm, không cần để ý, chủ yếu là em vui hay không." Trì Yến thoạt nhìn không hề để tâm chuyện bị cậu đạp, anh nhìn ra được tâm tình Mạch Đương lúc này không tệ.

Mạch Đương nghe anh nói vậy, ngẩn người sau đó bật cười, nắm lại tay Trì Yến thật chặt, nói: "Rất vui." Loại vui vẻ này không chỉ là vì có thể cùng Trì Yến khiêu vũ, còn bởi vì nhớ lại thời gian vui vẻ bên mẹ mình.

Trì Yến nhếch môi cười khẽ, nắm tay Mạch Đương mang cậu chuyển động.

Mặc dù là vũ khúc sơ cấp, nhưng vì bầu không khí náo nhiệt, nhịp điệu phía sau bắt đầu tăng nhanh, theo giai điệu biến hóa, thân thể Mạch Đương cùng Trì Yến kề nhau càng ngày càng gần, tay Trì Yến dán trên lưng cậu như mang theo lửa cực nóng, cách áo sơ mi mỏng manh làm bỏng da thịt cậu, mỗi lần cất bước, giao nhau, khiến hạ thân hai người đều gần như dán sát vào nhau, loại tư thế này khiến Mạch Đương có loại ảo giác, cậu cùng Trì Yến đang dùng một loại hình thức khác để… kết hợp.

Một vũ khúc, cậu cảm giác được mình hơi hơi "cứng" lên.

May mà mình không nghe ý kiến Linda mặc sườn xám, nếu không Mạch Ji Ji lúc này sợ là phải ra ánh sáng, sau đó ngày mai mình sẽ xuất hiện trên trang đầu BBS đại học G.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!