Chương 39: Mặc kệ không nỡ cỡ nào, cậu đều bất lực

Edit + Beta: Snail

Kế tiếp chỉ cần Mạch Đương đi bệnh viện thay thuốc, Trì Yến luôn đi cùng cậu, ngày cắt chỉ hôm đó Trì Yến đúng lúc có chuyện, Mạch Đương tự mình đi, từ bệnh viện đi ra gửi tin nhắn nói một tiếng với anh liền bắt xe đến cô nhi viện.

Bởi vì trán bị thương sợ dì Lan cùng nhóm đầu cải đỏ trong viện lo lắng, mấy ngày nay Mạch Đương đều không chạy qua, chỉ thỉnh thoảng gọi điện hỏi tình huống bọn nhỏ một chút, tính ra cậu có hơn nữa tháng không đến.

Đến phụ cận cô nhi viện Mạch Đương liền xuống xe, cậu đi mua thức ăn cùng đồ dùng cho nhóm bạn nhỏ trước, còn tiện đường mua một ít văn phòng phầm học tập, mấy đứa nhóc trong viện đều bắt đầu đi học.

Mạch Đương vừa vào sân liền thấy Đô Đô vịn tường đi ra, chân trái nhóc con kia có chút vấn đề nhỏ, đã sắp ba tuổi nhưng đi đường vẫn lung la lung lay, dì Từ phía sau đưa tay trên không đỡ nhóc để tránh nhóc ngã sấp xuống, không nhìn thấy Mạch Đương tiến vào, ngược lại Đô Đô liếc mắt liền thấy được, nhóc ngừng một chút, đột nhiên buông tay vịn tường ra lảo đảo chạy tới, trong miệng hô: "Anh ơi… Anh Mạch Đương…"

"Chậm một chút." Mạch Đương thấy thế bước nhanh về phía trước, dì Từ vội càng ôm Đô Đô lên, miễn cho chạy té ngã.

"Mạch Đương tới rồi." Dì Từ ôm Đô Đô cười nói, "Chờ con qua đây mới dọn cơm đó."

"Dạ vâng." Mạch Đương đáp, hai người cùng nhau đi vào.

Tiểu Lộc cùng dì Lan đã chuẩn bị cơm trưa, trong căn tin nhóm đầu cải đỏ đều ngoan ngoãn ngồi tại chỗ chờ ăn cơm, thấy Mạch Đương tiến vào đều đồng loạt kêu một tiếng "Anh Mạch Đương", Mạch Đương cười đi qua vỗ vỗ mấy cái đầu trong đó, nói: "Chờ anh ăn cơm sao?"

"Đúng ạ." Nhóm bạn nhỏ trả lời.

"Ngoan như vậy, ăn xong anh chơi trò chơi với mấy cưng nhé." Mạch Đương vỗ vỗ tay, hỏi, "Hôm nay diễn Kim Đao bộ khoái diệt trừ thổ phỉ, ai muốn diễn Nhị đương gia, nói!"

"Em em em em em em!" Mọi người không hẹn mà cùng giơ tay lên.

Mạch Đương sờ sờ cằm, có chút buồn rầu nói: "Như vậy xem ra, trừ Đại đương gia anh đây, tất cả mấy đứa đều là Nhị đương gia à? Vậy ai diễn bộ khoái?"

"Em em em em em em!" Mọi người lại một lần nữa lên tiếng trả lời.

"Mấy đứa như vậy anh khó tổ chức lắm!" Mạch Đương lắc đầu, giống như hơi suy tư, lại vỗ tay một cái nói, "Nếu không anh làm bộ khoái đi, bắt toàn bộ đám tiểu sơn tặc mấy đứa lại, cưng và cưng chuyên môn phụ trách giúp dì Từ quét rác, hai đứa cưng phụ trách giúp dì Trương giặt quần áo, mấy đứa cưng phụ trách giúp dì Lan lau bàn, còn mấy cưng phụ trách giúp chị Tiểu Lộc thu xếp đồ đạc, có ý kiến gì không?"

"Có!!"

"Có cũng phải nuốt vào!" Mạch Đương vung tay lên, bác bỏ ý kiến.

"Không có ý kiến!"

"Vậy còn tạm được, lát nữa mang mấy đứa đi dạo siêu thị."

"Dạ."

Dì Từ thấy bọn nhỏ ồn ào vui vẻ, không khỏi nở nụ cười.

***

Trì Yến bởi vì ra ngoài giúp người làm việc nên không cùng Mạch Đương đến bệnh viện được, lúc anh đi viện thiết kế lấy bản vẽ vừa vặn đi ngang qua đường Ấp Cảnh, không khỏi nhớ tới tình cảnh gặp Mạch Đương ở đây khi còn bé, khi đó cha mẹ đi làm bận rộn, đại bộ phận thời gian anh đều tự mình đến trường rồi về nhà, ngày đó không muốn về nhà liền đi dạo đến nơi này, vừa lúc thấy Mạch Đương ngồi khóc ở ven đường.

Lúc này cách giờ hẹn còn sớm, Trì Yến không do dự đi về phía nơi trong trí nhớ.

Cách thời gian bọn họ gặp nhau đã qua mười mấy năm, một ít kiến trúc xung quanh và xanh hóa đều có biến hóa hoặc lớn hoặc nhỏ, Trì Yến dựa theo trí nhớ mơ hồ tìm được vị trí đại khái, anh sở dĩ còn nhớ rõ nơi này bởi vì bên cạnh là một chuỗi siêu thị gia đình.

Lúc ấy Mạch Đương ngồi xổm dưới tàng cây khóc, gầy gầy nhỏ nhỏ, khóc đến bả vai run run, mình nói chuyện với cậu cậu còn hung dữ mà trả lời một câu "Không biết anh, anh tránh ra", có điều khi đó mình cũng không đi, đứng bên cạnh cùng cậu, Mạch Đương khóc rất lâu rốt cuộc cũng ngừng lại, thấy anh vẫn còn ở đó mới rầu rầu rĩ rĩ hỏi anh còn ở đây làm chi.

Sau đó anh mang Mạch Đương đi ăn mì, tiền tiêu vặt trên người anh chỉ đủ mua một tô, Mạch Đương liền xin ông chủ thêm cái tô hai người chia nhau ăn, đại khái là đói mẻo mèo meo, mì vừa đem lên Mạch Đương liền ăn một ngụm lớn, bị nóng đến phun cả ra ngoài, vừa lúc phun toàn bộ vào mặt anh. Một cái phun này Mạch Đương cùng anh đều ngơ ra, trên mặt anh còn treo mấy sợi mì, Mạch Đương lấy khăn giấy lau cho anh, lau lau hốc mắt lại đỏ lên, liên tục nói xin lỗi với anh.

Có lẽ chính vì như vậy, anh mới có ấn tượng với Mạch Đương đi, dùng tiền còn sót lại trên người đi mời một người xa lạ ăn mì, ngược lại bị phun đầy mặt, trải nghiệm như vậy quả là có một không hai. Nghĩ đến đây Trì Yến nở nụ cười, xoay người chuẩn bị rời đi, mới đi được một bước liền nhìn thấy người mình vừa nghĩ đến từ trong siêu thị phía trước đi ra, trong lòng ôm một đứa bé, bên người còn theo một bé trai ước chừng mười tuổi, Mạch Đương không phát hiện ra anh.

Trì Yến chỉ do dự hai giây, anh không lên tiếng kêu Mạch Đương, mà chậm rãi đi theo cậu.

Dọc theo đường đi Mạch Đương đều trêu chọc đứa nhỏ trong lòng cậu, thỉnh thoảng sờ sờ đầu bé trai bên cạnh, ba người đều không chú ý tới Trì Yến phía sau, Trì Yến đi theo sau lưng bọn họ, đi đến tận một cua quẹo liền đến trước cửa cô nhi viện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!