Edit + Beta: Snail
Mạch Đương post weibo này xong không có gì bất ngờ liền bị nổ comment, độc giả cô nương chờ cậu post bài mới về hằng ngày cùng nam thần tích cực hệt như chờ post chương mới vậy. Hôm qua vừa cùng nam thần qua đêm, hôm nay nam thần liền tự mình xuống bếp, tiến triển thần tốc như thế, mọi người nhao nhao biểu thị nam thần sẽ nhanh rơi vào tay giặc, để Mạch Đương gia tăng sức lực bỏ nam thần vào túi, ngày post năm mươi ngàn chữ sắp tới.
"Không phải năm chục ngàn thôi sao, thỏa mãn các cô." Mạch Đương cười cười, để di động qua một bên sau đó múc canh cho mình cùng Trì Yến.
Lúc Trì Yến từ phòng bếp đi ra Mạch Đương đã múc xong canh, Mạch Manh dưới chân cậu đang ăn cá trong chén nhỏ.
Cá Trì Yến chiên mặt ngoài có chút khét, nhưng thắng ở mùi vị nước sốt rất tuyệt, thịt cá vô cùng ngon miệng, chỉnh thể mà nói xem như không tệ. Mạch Đương ăn xong một miếng đôi mắt đều híp lại, cậu từng nếm qua rất nhiều cá so với món này đều ngon hơn, nhưng bởi vì đây là Trì Yến làm, cậu cảm giác cá trên toàn thế giới cộng lại cũng không sánh nổi với nó.
Mạch Manh cũng rất hài lòng, ngửa đầu meo mấy tiếng với Trì Yến, Trì Yến lại gắp vào chén nó vài miếng cá.
"A, lâu rồi không ăn cơm gia đình, cảm giác siêu cấp thỏa mãn." Mạch Đương hớp một ngụm canh, cảm giác dạ dày mình dần ấm lên.
"Bình thường cậu ăn cái gì? Mì ăn liền?" Trì Yến nghĩ đến thùng mì ăn liền cạnh tủ TV.
"Mì ăn liền, hoặc là gọi bán bên ngoài, thỉnh thoảng có tiết thì ăn ở căn tin trường, có điều thức ăn căn tin tụi tui siêu cấp khó ăn." Lúc Mạch Đương nói đến căn tin thì trợn trắng mắt, "Toàn bộ rau xanh dùng nước nấu, ninh nguyên nồi."
Thức ăn trong căn tin trường không ngon là hiện tượng phổ biến, lúc Trì Yến học phổ thông cũng từng thể hội, đối với chuyện này tràn đầy đồng cảm, có điều đại học G là đại học hạng nhất, trường học có bốn căn tin lớn, thức ăn coi như không tệ.
"Ăn ít mì gói chút, không tốt cho sức khỏe." Trì Yến nói.
"Biết rồi." Mạch Đương đáp, thầm nghĩ nếu mỗi ngày có thể được ăn món Trì Yến nấu, cậu khẳng định cả đời không ăn mì gói.
Lúc đang ăn cơm thì điện thoại Trì Yến vang lên, Trì Bảo gọi tới, hỏi anh sao còn chưa về nhà.
"Đêm nay không về, em ngủ sớm một chút." Trì Yến cầm di động nói, lời này của anh vừa ra Mạch Đương đối diện liền bị sặc một ngụm cơm, che miệng nghiêng đầu ho khan, khiến Mạch Manh đang ăn gì đó bên cạnh hoảng sợ.
Trì Yến thấy cậu ho kịch liệt như vậy, đứng dậy đi qua vỗ vỗ lưng cho cậu, Mạch Đương dùng sức ho khan vài tiếng, phất phất tay tỏ vẻ mình không sao, cậu chỉ bị Trì Yến nói muốn ở lại qua đêm khiến cho bị sặc.
Trì Bảo nghe được có người ho khan, nói trong điện thoại: "Anh ơi, là ai vậy?"
"Anh Mạch Đương." Trì Yến nói.
"A." Trì Bảo kinh ngạc hỏi, "Là anh Mạch Đương lần trước kia sao?"
"Ừm, người tặng đồ cho em."
"Em có thể nói chuyện với ảnh không?" Trì Bảo vừa nghe là Mạch Đương liền hỏi.
"Có thể, phải lễ phép." Trì Yến nói liền cầm điện thoại đưa cho Mạch Đương đã hết sặc, "Trì Bảo muốn chào hỏi cậu."
Mạch Đương nhận lấy điện thoại, "Trì Bảo sao?"
"Đúng vậy ạ, chào anh Mạch Đương."
Mạch Đương không có em trai, Cao Toa Toa trong mắt cậu cũng không tính là em gái, cậu chưa từng cảm thụ loại kinh nghiệm bị em trai dính lấy mà Trì Yến nói, lúc này nghe được đầu kia điện thoại Trì Bảo mềm mềm kêu mình là anh, không nhịn được cười, nói: "Chào buổi tối, Trì Bảo."
"Chào buổi tối anh Mạch Đương, anh ăn cơm chưa ạ? Cảm ơn anh tặng quà cho em, em rất thích." Trì Bảo hôm nay vừa về liền thấy trên giường mình một đống búp bê nhỏ, Trì Yến nói là Mạch Đương tặng nhóc, là một cậu bé lễ phép, chuyện đầu tiên nhóc muốn là nói lời cảm ơn với Mạch Đương trước ~
"Không cần khách sáo, lần sau mang cưng đi gắp, cưng thích máy gắp thú bông không?" Mạch Đương hỏi.
"Thích! Nhưng kỹ thuật anh trai em rất kém, ảnh luôn không gắp được." Trì Bảo không do dự bán anh trai mình.
Từng cùng Trì Yến chơi máy gắp thú bông Mạch Đương đương nhiên biết kỹ thuật của anh có bao nhiêu kém, không ngờ ngay cả Trì Bảo cũng ghét bỏ anh, Mạch Đương cười cười, giương mắt nhìn Trì Yến đang ngồi đối diện mình ăn cơm, một lời hai nghĩa nói: "Kỹ thuật của anh trai cưng kém cũng chả sao, kỹ thuật anh giỏi là được."
Trì Yến từ trong lời Mạch Đương liền biết Trì Bảo đang nói gì, kỹ thuật kém anh thừa nhận, nhưng những lời này từ miệng Mạch Đương nói ra, sao nghe thế nào cũng cảm thấy bất thường.
"Anh trai em nói tối nay ảnh muốn ở lại nhà anh phải không?" Trì Bảo hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!