Edit + Beta: Snail
Cùng Trì Yến đi xuống lầu Mạch Đương còn cảm thấy không quá chân thật, loại chuyện như cùng Trì Yến đi mua đi mua thức ăn này vậy mà lại phát sinh trên người mình, sau khi ra đầu hẻm cậu nhịn không được kéo áo Trì Yến hỏi: "Chúng ta thật sự muốn đi mua thức ăn sao?"
Trì Yến hỏi lại cậu: "Chứ không lẽ đi bán thức ăn?"
Sau khi quen thuộc Mạch Đương phát hiện Trì Yến có rất nhiều tế bào hài hước, cậu vui vẻ một chút, "Chúng ta muốn mua cái gì? Mua thịt hử? Anh biết làm món gì?"
"Món ăn gia đình biết một chút, muốn ăn gì một hồi tự mình chọn." Trì Yến nói.
"Nhưng tay anh đang bị thương." Mạch Đương có chút do dự.
"Tay trái không có gì đáng ngại." Trì Yến không thèm để ý nói, tối qua anh cố ý tránh tay phải đi, hơn nữa tay trái bị thương cũng không nghiêm trọng.
"Vậy lát nữa tui xách thức ăn cho." Mạch Đương nói.
"Ừ." Trì Yến từ chối cho ý kiến.
"Chúng ta ăn cá đi, anh làm được không? Hấp? Kho tàu?"
"Có thể."
"Có thể ăn khoai tây sợi trộn giấm không? Tui có thể giúp anh xắt."
"Có thể."
"Vậy anh có thích ăn bắp cải không? Bắp cải xào ăn rất ngon."
"Mua."
"Chúng ta…"
Hai người trong âm thanh tràn đầy phấn khởi của Mạch Đương đi tới chợ bán thức ăn ở khu lão thành, giống như khu lão thành, chợ này đã tồn tại rất lâu, mặt xi măng thô ráp gồ ghề khắp nơi, trên mặt tích tụ không ít nước, chỗ nào cũng có rau quả nát vụn bị ném, thế nhưng thức ăn bán ở đây so với các chợ khác đều rẻ hơn, ngoại trừ dân cư trong khu lão thành, người ở tiểu khu phụ cận cũng bằng lòng qua đây mua thức ăn, cho nên bên trong có không ít người.
Mạch Đương là một lão trạch nam độc thân, bình thường vấn đề ăn cơm hầu như đều gọi quán cơm nhỏ ở đầu hẻm giao hàng, không thì là tự mình nấu tô mì liền tùy tiện giải quyết một chút xem như xong, mấy cái trước đó cậu còn lười làm huống chi là bảo cậu đến chợ mua thức ăn, ấn tượng đối với khu chợ này của cậu vẫn còn dừng lại ở rất nhiều năm trước, khi đó vì chăm sóc mẹ cậu hết giờ học sẽ tiện đường đến đây mua thức ăn mang về.
Lại nói tiếp trước kia cậu cũng biết làm vài món, ít nhất có thể nấu chín, nhưng chuyện lâu như vậy đã sớm quên đến tận chân trời nào rồi.
"Muốn uống canh gì?" Trì Yến cùng Mạch Đương đi đến quầy bán thịt, trưng cầu ý kiến của cậu.
"Canh xương đi, vừa vặn bồi bổ cho anh." Mạch Đương nói lôi anh đến một quầy thịt heo, bắt đầu nghiên cứu đám xương sườn treo trước quầy.
Trì Yến căn bản không bị thương đến xương cốt, có điều nhìn cậu dụng tâm chọn xương sườn như thế cũng không ngăn cản cậu, đứng bên cạnh cho cậu chọn.
Mạch Đương trải qua nhiều năm ngũ cốc chẳng phân biệt được như vậy, căn bản không biết dạng xương sườn nào coi là tốt, trong mắt cậu những thịt này đều giống nhau, nhìn một hồi lâu cũng không biết nên chọn cái nào, ông chủ quầy hàng đã xử lý xong thịt cho hai người, quay đầu thấy cậu còn đang xem, liền chỉ cái kia nói với cậu: "Chàng trai, chọn này đi, xương thịt đều đặn, còn có ít sườn non, tuyệt đối ăn ngon."
Mạch Đương nhìn một chút, không nhìn ra khác biệt gì, cậu nhìn về phía Trì Yến, "Cái đó tốt không?"
Trì Yến cũng chỉ mua thức ăn vài lần mà thôi, đều là để người bán chọn giúp, cụ thể có tốt hay không anh cũng không nhìn ra, dứt khoát nói: "Lấy nó đi, ông chủ cân giúp."
Ông chủ lưu loát tháo xương sườn xuống cân rồi chặt ra cho bọn họ, Mạch Đương đè lại tay Trì Yến, lấy tiền từ túi mình đưa cho ông chủ, "Chuyện trả tiền để tui, anh phụ trách nấu là được."
"Hào phóng vậy?" Trì Yến nhướn mi nhìn cậu.
"Ừm hừm." Mạch Đương hừ một tiếng, nghĩ thầm nếu anh bằng lòng bên cạnh tui, về sau tui đều hào phóng với anh như vậy.
Sau khi mua xương sườn hai người đi mua phối liệu, tiếp đó lại đi mua cá cùng rau xanh còn có chút đồ ăn vặt linh tinh, đi dạo một vòng, trên tay hai người đều có không ít thứ.
Bà chủ quán ăn nhỏ đầu hẻm thấy Mạch Đương xách thức ăn về, ngạc nhiên gọi một tiếng: "Mạch Đương à, hôm nay là muốn tự mình nấu cơm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!