Chương 36: Dường như anh đã từng gặp Mạch Đương

Edit + Beta: Snail

Mạch Đương nhìn Trì Yến trước cửa, trên tay còn đang nắm di động dán vào lỗ tai, âm thanh của Trì Yến truyền từ di động ra, người vẫn đừng trước mặt cậu, lúc cậu đang thất thần Trì Yến đã đi về phía trước một bước, tay xuyên qua tai đặt lên sau gáy cậu, thoáng dùng lực kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Trì Yến từ trong ảnh chụp nhìn qua bộ dáng Mạch Đương khâu vết thương, biết cậu bị thương ở trán, nhưng lúc này tận mắt nhìn trán cậu băng vải thưa đáy lòng vẫn không nhịn được đau buốt, anh đè nặng gáy Mạch Đương, đưa mặt sát vào miệng vết thương cẩn thận quan sát. Kỳ thật cũng không xem được gì, bởi vì đã băng bó kỹ, chỉ ngửi được mùi thuốc thoang thoảng.

… Không phải bích đông (kabedon), là đầu đông (*) sao? Mạch Đương mơ mơ màng màng nghĩ, Trì Yến tiếp cận quá gần, chóp mũi cách mặt mình đại khái chỉ khoảng 2cm, khiến cậu vốn đã chóng mặt choáng váng càng nghiêm trọng hơn.

(*) bích đông (kabedon):

Đầu đông:

"Cậu làm sao vậy?" Trì Yến bảo trì tư thế như vậy hỏi cậu, đang khi nói chuyện hô hấp nhẹ nhàng phả vào mặt Mạch Đương, khiến mặt cậu ngưa ngứa, giật giật mũi.

"Anh dựa vào gần quá, tui có chút choáng." Mạch Đương ngơ ngẩn trả lời.

"À, phải không." Trì Yến nhướng mày, nói xong liền muốn buông tay ra, giây tiếp theo Mạch Đương lại nói: "Có điều tui còn có thể choáng thêm chút nữa…"

Trì Yến khẽ bật cười, buông tay đè trên gáy cậu ra, cùng cậu đi vào phòng, "Sao đột nhiên lại bị thương?"

"Lúc xuống lầu không cẩn thận té lộn mèo một cái." Mạch Đương nói, chuyện phiền lòng về Cao gia cậu chưa từng nghĩ sẽ nói cho Trì Yến biết.

"Về sau cẩn thận chút." Trì Yến dặn dò một câu, lại hỏi, "Bác sĩ nói sao? Nghiêm trọng không? Chừng nào đi tái khám cắt chỉ?"

"Không nghiêm trọng, chỉ là một miệng vết thương nhỏ xíu xiu, qua vài ngày là có thể tháo băng. Đúng rồi, sao đột nhiên anh lại tới đây? Còn biết tui khâu mấy mũi." Mạch Đương hỏi, vừa rồi hai người còn chat trên tin nhắn cơ mà.

"Có người nói cho tôi biết." Trì Yến không nói là ai, khom lưng ôm lấy Mạch Manh đang cào chân anh.

Mạch Đương nghĩ đến vừa rồi Mạch Nha cùng mình đến bệnh viện, chuyện này thằng nhóc khẳng định nói với Tưởng Ninh Ninh, kể từ đó cậu liền biết là ai nói. Trước đó không muốn cho Trì Yến biết chuyện mình bị thương là do không muốn anh lo lắng, chỉ là không ngờ Trì Yến sẽ cúp học đến đây xem mình, Mạch Đương đột nhiên cảm thấy vết thương này thật ra rất đáng giá.

Chưa bao giờ bỏ qua bất cứ cơ hội nào Mạch Đương tức khắc liền nghĩ xong kế sách, cậu đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, ngồi vào ghế salon, "Đầu hơi choáng váng."

Nghe cậu nói vậy, Trì Yến buông Mạch Manh xuống, đi qua đưa tay thăm dò trán cậu muốn xem thử cậu có phát sốt hay không, sau khi xác nhận nhiệt độ bình thường mới nói: "Rất choáng sao? Bác sĩ có nói não bị chấn động không?"

"Hình như có á, không chú ý nghe." Mạch Đương đỡ đầu nói, một bộ dáng dấp "đầu thật choáng, không nhúc nhích được".

Trì Yến nghe vậy khẽ cau mày, giọng nói mang theo chút trách cứ, "Đầu óc cậu đang nghĩ cái gì, bác sĩ nói gì cũng không nghe được sao?"

"Nghĩ về anh." Mạch Đương mở mắt nhìn anh, lộ ra một nụ cười, "Lúc ấy lo tán gẫu với anh, không chú ý."

Lúc cậu cười khóe mắt hơi nhướn lên, mắt mèo thật to uốn thành một độ cong rất đẹp, ánh mắt như ngấn nước có vẻ vô cùng sáng chói.

Nhìn Mạch Đương như vậy, trái tim Trì Yến chợt nảy lên, cùng cậu nhìn nhau một hồi, cuối cùng vẫn đem trách cứ đến bên miệng thu về, đưa tay đẩy đẩy cậu nói: "Khó chịu thì ngủ chút đi."

"Nhưng tui muốn nói chuyện với anh." Mạch Đương vẫn không nhúc nhích nhìn anh.

"Không tiếc chút thời gian này, chờ cậu khỏe lại nói." Trì Yến nói dứt khoát trực tiếp kéo người lên.

"Nhưng hiện tại tui không mệt mà." Mạch Đương bị anh đẩy vào phòng, vừa nói vừa quay đầu.

"Cậu cần nghỉ ngơi." Trì Yến không cho cậu cơ hội phản bác, ấn cậu ngồi xuống giường.

Mạch Đương thuận theo ngồi xuống, khoanh chân trên giường nghiêng đầu nhìn anh, cười nói: "Thật sự phải ngủ sao? Anh cũng bị thương, nếu không chúng ta ngủ chung đi."

"Đầu tôi không choáng." Trì Yến không để ý tới cậu.

"Vậy được rồi." Mạch Đương tiếc nuối nói, kỳ thật cậu thật sự choáng, chấn động não khẳng định là có chút, chỉ là không muốn bỏ qua thời gian chung đụng cùng Trì Yến mà thôi.

Sau khi nằm xuống cậu cũng không trực tiếp ngủ, mà hỏi Trì Yến: "Anh phải về đi học sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!