Edit + Beta: Snail
"Auzz…" Mạch Đương sờ soạng trán một chút, ngón tay dính ít máu, may mắn cậu kịp thời bảo vệ một bên, nếu không khẳng định không chỉ chút thương tích này, thế nhưng nhiêu đó cũng đủ khiến cậu tức điên. Đưa tay chùi đi máu chảy vào mắt, Mạch Đương ngẩng đầu nhìn về phía Cao Toa Toa đang đứng ngây người bên trên.
Cao Toa Toa chỉ là nhất thời giận dữ công tâm mới đưa tay đẩy Mạch Đương, lúc nhìn thấy Mạch Đương ngã xuống cô cũng bị dọa, hiện tại bị Mạch Đương nhìn như vậy, cô lui về sau mấy bước, lầm bẩm nói: "Tôi… Không phải tôi cố ý, ai kêu anh không nghe tôi nói chuyện! Tự làm tự chịu." Nói rồi liền chạy xuống muốn rời đi, lúc vừa chạy qua bên người Mạch Đương, đột nhiên bị Mạch Đương đưa tay túm lấy cánh tay, sau đó ném một cái, cả người cô liền đâm vào tường.
"A!"
Cao Toa Toa va vào vách tường phát ra một tiếng thét kinh hãi, "Anh muốn làm…" Âm thanh đến đây liền ngưng bặt, Mạch Đương bóp cổ cô ta đè lên tường.
"Tôi muốn làm gì?" Mạch Đương lặp lại một lần, cười lạnh, thu chặt tay lại, bên trái trán cùng ánh mắt cậu bị máu nhuộm đỏ một mảng, sắc mặt âm u gần như có thể chảy ra nước, Cao Toa Toa bị cậu kẹp cổ, mặt trướng đến đỏ bừng, đôi mắt mở to, hiển nhiên bị bộ dáng này của cậu dọa, tay trên cổ càng ngày càng sít chặt, yết hầu bị túm hít thở không thông khiến cô cực kỳ sợ hãi, cô gần như hoài nghi Mạch Đương dám giết chết cô.
Giờ khắc này cô rốt cuộc nhớ tới lời mẹ bảo không nên đi chọc Mạch Đương, nó là người điên.
"Buông… Buông ra… Tôi…" Cao Toa Toa gian nan phát ra vài tiếng, đưa tay bắt lấy cổ tay Mạch Đương bóp trên cổ mình, móng tay bén nhọn làm trầy làn da cậu, Mạch Đương lại như không có xúc cảm gì, ánh mắt coi thường nhìn cô ta.
Không khí trong phổi từng chút bị bóp nghẹt, mắt Cao Toa Toa bắt đầu có chút phiếm trắng, cô ta đã nói không ra lời, thở không ra hơi, thống khổ khiến đầu óc cô ta từ từ trống rỗng, ngay lúc cho rằng mình phải chết, Mạch Đương buông lỏng tay ra, toàn thân cô ta liền thoát lực xụi lơ trên đất.
"Khụ khụ khụ khụ — khụ khụ –" Khí quản tắc nghẽn lập tức được không khí rót đầy, khiến Cao Toa Toa bị sặc đến ho khan, ho đến ngay cả phổi cũng muốn ho ra, lúc cô hồi phục sức lực thì một giọt máu rơi xuống nền đất trước mặt cô, cô liền cả kinh rụt về sau, ngẩng đầu liền thấy Mạch Đương từ trên cao nhìn xuống, giọt máu kia chính là từ trán cậu chảy ra.
"Thích không?" Mạch Đương cúi nhầu nhìn cô ta, ánh mắt rét lạnh.
Sợ hãi khi tiếp cận tử vong vừa rồi vẫn còn vây quanh, Cao Toa Toa không dám tiếp lời cậu, chỉ cố sức lui về sau, cũng không đoái hoài bụi trên đất làm bẩn váy mình.
"Cảnh cáo cô lần cuối, quản tốt cái miệng của mình, tôi không đánh phụ nữ, nhưng tôi đánh kẻ ngu." Ánh mắt Mạch Đương nhìn cô ta như xem cô ta là kẻ ngu.
Cao Toa Toa: "…"
Mạch Đương nói xong câu đó liền lên lầu, cậu cần xử lý vết thương của mình một chút.
Sau khi cậu đi Cao Toa Toa nhẹ nhàng thở ra, cả người xụi lơ tựa vào góc tường, trên cổ truyền đến từng đợt đau đớn, nhắc nhở cô vừa trải qua chuyện gì, khiến cô trong nháy mắt sinh ra hối hận không nên đến đây khiêu khích Mạch Đương, nhưng sợ hãi qua đi, từ từ hiện lên chính là bất kham cùng phẫn nộ khi bị Mạch Đương đối xử như vậy, cô nhìn lên trên lầu, ánh mắt dữ tợn.
Mạch Đương mang nửa khuôn mặt dính máu trở về khiến Mạch Manh đã ăn trưa xong chuẩn bị ngủ hoảng sợ, lông đuôi xù lên, xoay vòng quanh cậu.
Tùy tiện cầm cái khăn mặt che miệng vết thương cầm máu, Mạch Đương bị bộ dáng nóng nảy của nó chọc cười, "Được rồi con trai, cha mi còn chưa chết đâu." Nói rồi lấy hòm thuốc ra, xử lý đơn giản miệng vết thương một chút, vừa làm xong Mạch Nha liền gọi đến hỏi cậu sao còn chưa ra.
"Xảy ra chút chuyện nhỏ, đang ra cửa đây." Mạch Đương cúp điện thoại đi ra.
Vừa đến đầu hèm liền thấy Mạch Nha ngồi xổm trên đất tán gẫu với thợ sửa xe đạp điện, Mạch Đương đi qua, "Hey."
"Có thể xem là…" Lời Mạch Nha ngừng lại, mạnh đứng lên, "Trán làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"
"Ngã một cái, đi bệnh viện trước đi." Miệng vết thương trên trán không tính là lớn, máu lại chảy tràn lan, Mạch Đương chỉ đơn giản dùng bông gòn cùng vải thưa cầm máu, không phải bị thương da thịt bình thường, loại vết thương này đã đổ máu thì phải đến bệnh viện khử trùng.
"Sao lại không cẩn thận vậy chứ? Tới lầu cũng có thể… Không đúng! Em vừa thấy con nhỏ Cao gia chết bầm kia từ bên trong đi ra, có phải nó làm không?" Mạch Nha nhớ tới cảnh vừa rồi chờ Mạch Đương nhìn thấy Cao Toa Toa vội vàng chạy ra.
"Phản ứng còn rất nhanh đó." Mạch Đương khen một câu, ngồi lên yên sau xe, "Đi thôi, đến bệnh viện trước đã."
Tuy rằng Mạch Nha không biết toàn bộ chuyện của Mạch Đương, nhưng một vài sự tình giữa cậu và Cao gia cậu nhóc cũng biết, năm đó chuyện mẹ Mạch Đương bị truyền khắp khu lão thành này, khi còn bé Mạch Đương cũng vì nguyên nhân thân thế mà bị mọi người bài xích bắt nạt, theo như Mạch Nha biết bất luận là Mạch Đương hay mẹ Mạch Đương đều vô tội, đầu sỏ gây nên là cha nuôi cùng cha đẻ Mạch Đương.
"Vừa rồi em nên bắt nhỏ đó lại đánh một trận, coi trời bằng vung!" Mạch Nha oán hận nói, cậu nhóc không quen thuộc với Cao Toa Toa, nhưng vì chơi thân với Mạch Đương, cậu nhóc cũng từng gặp đối phương một hai lần, mỗi lần nói chuyện đều là một bộ khinh thường người khác, hận không thể giẫm lên người ta mà đi.
Mạch Nha quan tâm Mạch Đương đương nhiên biết, nhưng nhà Mạch Nha là gia đình phổ thông làm việc ăn lương, đắc tội Cao gia không có lợi, cậu cũng không muốn bọn họ bị mình liên lụy, đối với lần này Mạch Đương cười một tiếng, nói: "Việc này mày đừng xen vào, cô ta không chiếm được cái tốt gì ở chỗ anh đâu."
Mạch Nha lại mắng vài câu mới yên tĩnh lại, đạp xe chở Mạch Đương đến bệnh viện phụ cận.
Đến bệnh viện, lúc Mạch Đương xử lý vết thương Mạch Nha gọi điện thoại xin phép lão thái thái, lão thái thái vừa nghe Mạch Đương bị thương liền trực tiếp cho cậu nghỉ, còn hỏi cậu ở bệnh viện nào, bị thương có nghiêm trọng không, tan học bà đến xem xem, trong giọng nói không thiếu quan tâm.
"Không cần không cần ạ, chỉ là trán bị rách, vá hai mũi băng bó chút liền có thể trở về." Mạch Nha nghe bà muốn tới vội ngăn cản, nào biết vừa nói đến rách lão thái thái càng lo lắng hơn, liên tục hỏi cậu nhóc tình huống thế nào, Mạch Nha khuyên can mãi mới dỗ được bà, cúp điện thoại liền nhẹ nhàng thở ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!