Chương 33: Poodle công or Poodle thụ, so (vậy nên), đến cùng là ai làm ai rồi?

Edit + Beta: Snail

Sau khi Mạch Đương rửa mặt xong, ba người cùng nhau ra cửa đến một quán ăn ở đầu hẻm ăn bữa sáng.

Nhìn Mạch Đương lúc ăn vẫn không quên đùa giỡn Trì Yến, thường thường đoạt thức ăn từ trong chén anh, mà Trì Yến hoàn toàn không có bộ dáng không kiên nhẫn, khiến Mạch Nha cảm giác con mắt lại mù lần nữa.

Ăn sáng xong, Mạch Nha liền rời đi trước, vừa rời khỏi cậu lập tức gọi cho Tưởng Ninh Ninh, "Tiểu Chanh!! Chuyện lớn rồi! Anh tui ngủ cùng Trì Yến! Bọn họ ngủ cùng!"

Tưởng Ninh Ninh: "…"

"Wey wey wey? Bà nghe tui nói không, tui nói anh tui ngủ cùng Trì Yến, bọn họ ngủ cùng! Ngay hôm qua…"

"Tui nghe được, ông chờ một chút, tui tiếp điện thoại Mạch Đương đã." Tưởng Ninh Ninh bên kia vừa nói xong liền cúp máy.

Mạch Nha: "…" Mình có thể bị đánh chết không?

Mạch Đương cùng Trì Yến ra đầu hẻm liền gọi cho Tưởng Ninh Ninh trước, Tưởng Ninh Ninh có nuôi mèo, cô tương đối quen thuộc với bệnh viện thú cưng, tìm cô sẽ thuận tiện hơn. Có điều điện thoại vừa thông, Mạch Đương còn chưa mở miệng đối phương bên kia liền hỏi: "Ông ngủ với Trì Yến?"

"…" Mạch Đương liếc nhìn Trì Yến đang đùa với Mạch Manh bên cạnh, may mắn âm thanh di động mình không quá lớn.

Cậu đổi tai nghe điện thoại, ánh mắt chuyển sang hướng khác.

Tay sờ Mạch Manh của Trì Yến dừng lại, không biến sắc nhẹ quét mắt nhìn cậu một thoáng.

Hỏi rõ vị trí bệnh viện thú cưng, Mạch Đương tính toán cùng Trì Yến đi xem vết thương trên người anh trước, dù sao lưng Trì Yến bị thương không nhẹ, Trì Yến lại nói hai bệnh viện đó ở gần nhau, mang Mạch Manh khám trước rồi anh lại đi.

Vì thế hai người mang Mạch Manh đến bệnh viện thú cưng, Mạch Manh bị thương không nghiêm trọng, ngoại trừ vết thương trên đùi, nơi khác không có vấn đề, chung quy mèo hoang có thể bảo vệ chính mình rất tốt, ở thời điểm nguy hiểm sẽ lựa chọn tư thế ít tổn thương nhất. Bác sĩ băng bó xong chân Mạch Manh, dặn dò hai người một ít chuyện cần chú ý liền để bọn họ đi lĩnh thuốc.

Bởi vì muốn đi bệnh viện, Mạch Đương gửi Mạch Manh lại bệnh viện thú cưng, cậu cùng Trì Yến đi đến bệnh viện tư nhân bên cạnh.

Thời điểm ở cửa bệnh viện đăng ký, y tá nhỏ ghi tên chào hỏi Trì Yến, Mạch Đương thấp giọng hỏi: "Bạn anh hử?"

"Không tính là bạn." Trì Yến nói, ngựa quen đường cũ dẫn cậu đến khoa ngoại, trên đường lại gặp vài người chào hỏi anh.

Mạch Đương thấy thế không khỏi nghi hoặc, chẳng lẽ Trì Yến cũng thường xuyên đánh nhau bị thương? Đây là bệnh viện anh thường đến khám sao?

Nam thần đánh nhau… bức tranh có điểm không đúng lắm nha!

Mạch Đương nghi hoặc cùng anh đến khoa ngoại, lúc bọn họ đến bên trong còn hai bệnh nhân, hai người không đi vào, mà đứng ở cửa. Bác sĩ đưa lưng về phía bọn họ kiểm tra cho bệnh nhân, không nhìn rõ diện mạo, có điều nghe giọng hẳn là rất trẻ.

Mạch Đương đưa tay đụng đụng Trì Yến, nói: "Anh thường tới đây sao?"

"Coi là vậy đi." Trì Yến gật gật đầu.

"Vì sao? Chẳng lẽ…" Mạch Đương nhìn anh từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng ở vị trí không hài hòa nào đó.

"Cậu đang miên man suy nghĩ cái gì." Trì Yến có chút đau đầu.

"Tui đây không phải lo lắng cho anh sao." Mạch Đương cười hì hì một chút, cảm giác đùa giỡn nam thần thiệt tốt quá đi mà.

Trì Yến không để ý tới cậu, thấy bác sĩ làm xong liền nói: "Vào đi thôi."

"À được."

Bác sĩ đưa đơn cho bệnh nhân kia, để anh ta đi in vài tấm hình rồi về lại, bệnh nhân đi rồi Mạch Đương cầm đơn đăng ký đặt lên bàn, vừa định nói chuyện, Trì Yến bên cạnh đã mở miệng trước, anh hô một tiếng với bác sĩ: "Cha."

Mạch Đương: "…"

Bác sĩ chính là cha Trì Yến, Trì Đông Minh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!