Edit + Beta: Snail
Lần đầu tiên cùng giường cùng gối với Trì Yến, Mạch Đương cho rằng mình sẽ mất ngủ cả đêm, kỳ thật không có, cậu hôn Trì Yến xong không bao lâu liền ngủ, hơn nữa trong mộng cũng không có hình ảnh không hài hòa gì, cậu bình thản ngủ cả đêm, trong mộng rất an ổn, rất ấm áp. Loại cảm giác này đã thật lâu cậu không cảm nhận được, giống như trở về thời thơ ấu, mẹ vẫn còn bên cạnh.
Dưới loại tình huống này, ngày hôm sau cậu lại ngủ quên, Trì Yến tỉnh lại cậu vẫn còn đang ngủ.
Trì Yến có thói quen chạy bộ buổi sáng, cho dù không cần lên lớp cũng sẽ dậy sớm đến tiểu khu phụ cận chạy bộ hoặc là rèn luyện, hơn nữa lúc này đây anh đang qua đêm ở nơi không quen thuộc.
Lúc tỉnh lại Trì Yến cảm giác đau đớn nơi vết thương sau lưng cùng trên cánh tay tăng lên rõ rệt, có điều cái này thuộc về di chứng thụ thương, anh cũng không để ý nhiều, nhưng cánh tay bị kéo tại gợi ra sự chú ý của anh, quay đầu nhìn lại liền phát hiện đầu Mạch Đương để trên cánh tay mình, một tay còn khoát lên khuỷu tay anh.
Lúc này Mạch Đương cuộn mình lại, có điểm giống tư thế tự bảo vệ mình, một tay cậu áp dưới thân thể, một tay khoát lên cánh tay Trì Yến, bàn tay nắm thành quyền như đang nắm vật gì đó. Trì Yến cúi đầu vừa nhìn, phát hiện thứ cậu nắm chính là T
-shirt trên người mình.
Chứng kiến động tác của cậu, Trì Yến bật cười một tiếng, cũng không đẩy cậu ra, chỉ cầm lấy di động bên cạnh nhìn thời gian.
Hiện tại còn sớm, sáng nay anh không có lớp, Mạch Đương có hay không anh không biết, có điều tình huống lúc này anh cũng không có ý định đánh thức Mạch Đương, giờ học đại học thiếu một hai tiết cũng không sao cả. Bình thường nhìn quen Mạch Đương cà lơ phất phơ, không cần mặt mũi, đây vẫn là lần đầu tiên tình thấy dáng vẻ an tĩnh như vậy của cậu, Trì Yến hứng thú nghiêng đầu đánh giá người đang ngủ say.
Khuôn mặt Mạch Đương rất nhỏ, bình thường lúc tỉnh cậu sẽ lộ ra đôi mắt vô cùng lớn, làn da rất trắng, đáy mắt có quầng xanh nhàn nhạt, chứng minh thường xuyên thức đêm, bởi vì ngủ nghiêng, miệng cậu khé nhếch lên, thoạt nhìn có vẻ cực kỳ vô hại, hoàn toàn không nhìn ra bộ dáng đánh nhau liều mạng tối hôm qua.
Nhìn Mạch Đương như vậy, hình ảnh hai người chung đụng mấy hôm nay hiện lên trước mắt, bắt đầu từ lần đầu tiên Mạch Đương xin số điện thoại mình ở quảng trường, từng chuyện từng chuyện hồi tưởng những việc hai người trải qua, một mạch đến chuyện xảy ra tối hôm qua, ánh mắt anh rơi vào trên người Mạch Đương chậm rãi biến thành đi sâu nghiên cứu.
Càng thâm nhập sống chung anh liền càng nhìn không thấu Mạch Đương, mỗi lần anh cảm giác Mạch Đương hẳn là dáng vẻ này, Mạch Đương lại trước mặt mình bày ra một bộ dáng khác, anh thấy Mạch Đương như một cái hộp phong kín, mỗi lần mở ra, bên trong sẽ xuất hiện một cái hộp khác, mà mỗi lần mở ra đều khiến mình có cảm thụ bất đồng.
Mỗi một lần đều khiến mình hiếu kỳ cùng chờ mong, sau đó khẩn cấp muốn biết càng nhiều.
Cảm giác như vậy làm anh có chút xa lạ, nhưng Trì Yến biết mình không bài xích.
Tối qua ngủ muộn, lúc này Mạch Đương còn đang trong giấc mộng, đối với quan sát của Trì Yến không hề có cảm giác chút nào, cậu buông tay túm áo Trì Yến ra, gãi gãi mặt, sau đó trở mình, tư thế cuộn mình như trước ngủ tiếp,
Trì Yến nhìn bóng lưng cậu một lúc, ngồi dậy, anh dự định rửa mặt rồi xuống dưới mua bữa sáng.
Vừa rửa mặt xong đi ra, Trì Yến liền nghe được có người gõ cửa, anh liếc nhìn Mạch Đương vẫn đang ngủ trong phòng, rồi đi tới mở cửa.
"Anh, chào buổi sáng! Hôm nay anh dậy…" Mạch Nha còn chưa dứt lời liền câm nín, ngẩn ngơ nhìn người đứng bên trong cánh cửa, nếu cậu nhóc không nhìn lầm, mở cửa là Trì… Trì Yến?!
Vì sao Trì Yến lại ở đây? Còn mang bộ dáng vừa rời giường rửa mặt xong, trên người anh ta vì sao lại mặc quần quáo anh trai mình? Vì sao là anh ta đến mở cửa? Lẽ nào lúc mình không có mặt đã phát sinh biến hóa trọng đại gì? Còn có vì sao trên mặt Trì Yến lại bị thương? Chẳng lẽ anh trai mình Bá Vương ngạnh thượng cung không thành nên hai người đánh nhau một trận?!!!
Mạch Nha sợ ngây người, trong lòng cậu nhóc chợt lóe vô số suy đoán, ngơ ngác nhìn Trì Yến.
Trì Yến thấy cậu ta không nói lời nào, một bộ dạng si ngốc, chủ động mở miệng: "Chào cậu."
Mạch Nha còn đang đi vào cõi thần tiên: "Chào anh…"
"Cậu tìm Mạch Đương sao?" Trì Yến lại hỏi.
Nghe được tên Mạch Đương, Mạch Nha lấy lại tinh thần, vội vàng gật đầu, "Đúng đúng đúng, tôi tìm anh ấy, ảnh…" Hơi chần chờ, nhìn vào trong phòng một chút, không dám đem một câu "Ảnh bị anh làm tới đâu rồi" nói ra.
Trì Yến đoán cậu ta là bạn học Mạch Đương, mở toàn bộ cửa ra, nhích người sang một bên nói: "Tối qua cậu ấy rất mệt, còn chưa rời giường, cậu vào trước đi."
Lời Trì Yến kỳ thật không có ý gì khác, chỉ muốn nói hôm qua Mạch Đương đánh nhau rất mệt, nhưng nghe vào tai Mạch Nha lại không phải chuyện như vậy, cậu nhóc bị lượng tin tức trong lời này làm cho sợ ngây người, đứng trước cửa nhìn Trì Yến nói không nên lời.
Cậu ấy còn chưa rời giường…
Cậu ấy bị tôi làm đến không thể rời giường…
Cậu ấy tối qua bị tôi làm mệt đến không thể rời giường…
Cậu ấy…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!