Chương 31: Mạch Đương cẩn thận từng li từng tí tiến tới, hôn lên tóc Trì Yến một cái

Edit + Beta: Snail

Tương đối kháng cự với tắm rửa, đối với máy sấy ngược lại Mạch Manh khá yêu thích, ngoan ngoãn để Mạch Đương dùng gió ấm thổi cho nó, đuôi thích ý vung vung, thỉnh thoảng còn phối hợp run run vài sợi lông.

Sau khi sấy khô nước trên người Mạch Manh, Mạch Đương phát hiện lông tóc nó tuy rằng bởi vì rất lâu không chỉnh lý nên có vẻ hơi ảm đạm, nhưng hoa văn trên người lại vô cùng đẹp, chờ nuôi một đoạn thời gian bộ lông sáng bóng lên nhất định sẽ càng xinh đẹp. Giơ nó lên, Mạch Đương nói với Trì Yến: "Không nhìn ra tắm sạch còn rất đẹp."

"Thật sự rất đẹp." Trì Yến vươn tay xoa xoa đầu nó, sau khi tắm bộ lông vô cùng mềm mại, bởi vì vừa sấy xong, còn có loại xúc cảm ấm áp, sờ vào vô cùng thoải mái.

Mạch Manh dùng đầu cọ anh một cái, làm nũng kêu một tiếng: "Meo~"

"Wey wey wey, tao mới là ba mày đó." Mạch Đương nói với Mạch Manh, lại chỉ nhận được một cái đuôi của Mạch Manh, Trì Yến trông thấy không khỏi bật cười, Mạch Đương đối với phân biệt đối xử như vậy không khỏi tức giận bất bình, "Người khác đều nói có sữa liền thành mẹ, anh còn chưa cho nó uống sữa đã thành mẹ nó rồi!"

"… Nói bậy bạ gì đó?" Trì Yến đối với hình dung của cậu có chút không nói nên lời, anh nhìn xung quanh, hỏi: "Ổ mèo còn chưa mua sao?"

"Tui mua trên mạng, còn chưa tới, đêm nay để nó ngủ tạm vậy." Mạch Đương nói rồi thả Mạch Manh lên đệm mềm trước mặt, lại kiểm tra chân nó một chút, mới vỗ vỗ nó nói, "Ngày mai lại dẫn mày đi bệnh viện kiểm tra một chút, mau ngủ đi."

Không biết là vì đêm nay bị thương hay vì nghe hiểu ý Mạch Đương, Mạch Manh hừ nhẹ vài tiếng, thật sự liền nằm xuống đệm nhắm mắt lại ngủ. Mạch Đương nhìn thân thể nho nhỏ của nó cuộn tròn lại, đứng dậy cầm một cái khăn lông đắp lên cho nó, dù sao đêm tháng 11 vẫn có chút lạnh.

Sau khi làm xong cậu đứng lên duỗi thân người, nói với Trì Yến bên cạnh: "Được rồi, giải quyết xong thú cưng yêu quý, tiếp đến tới phiên ái phi."

Trì Yến: "…"

Mạch Đương cười xấu xa đến gần anh, một tay khoát lên vai anh: "Đêm đã khuya, đêm khuya sương dày, ái phi, chúng ta đi ngủ đi."

Trì Yến: "…"

"Nhà tui chỉ có một chiếc giường, đành oan ức anh chen chúc với tui vậy~" Giọng của Mạch Đương lộ ra vui sướng.

Trì Yến nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía cửa một gian phòng ngủ khác đang đóng.

Mạch Đương chú ý tới, vỗ vỗ vai anh mang theo đáng tiếc nói: "Không cần nhìn, đó là phòng chứa đồ lặt vặt, rất lâu không có người ở. Mọi người đều là đàn ông, anh sợ cái gì?" Nói rồi đặt cằm lên vai anh, thổi một hơi, ngôn ngữ ám muội: "Hay là nói, anh sợ tui…"

Lời cậu còn chưa nói hết, Trì Yến đã xoay người đi về phía phòng, ném lại một câu: "Muộn rồi, ngủ đi."

Mạch Đương nhìn bóng lưng anh, cười trộm một chút, lười biếng duỗi lưng theo sau, "Ngủ thôi."

Mạch Đương một giây trước còn đùa giỡn Trì Yến ngoài miệng, vừa vào phòng ngủ lại có chút đứng không vững, nhìn người đang đi tới bên giường, cậu liền có loại ý tưởng muốn nhào qua.

Ngày đầu tiên mà không trấn tĩnh, về sau ở bên nhau không lẽ mỗi ngày đều phải niệm hài hòa đại pháp? Thật sự là tội lỗi. Trong lòng Mạch Đương mặc niệm một câu con bà nó, nỗ lực bày ra dáng vẻ ngay thẳng, giả bộ vẻ mặt bình tĩnh đi tới.

Trì Yến đi đến bên giường liền thấy được búp bê hình tiểu Shin đặt bên cạnh gối đầu, quần tứ giác lúc trước anh mặc cho lại bị kéo xuống, lộ ra tiểu tiểu Shin đậu đinh, mặt trên còn kẹp một cái kẹp, không cần hỏi cũng biết kiệt tác của ai. Anh khom lưng cầm lấy tiểu Shin, rút kẹp phía trên ra, quay đầu liếc nhìn Mạch Đương, "Cậu ngủ còn ôm cái này?"

"Cái này ý nghĩa không giống." Mạch Đương rút tiểu Shin từ tay anh ra, lấy từ bàn để máy vi tính bên cạnh hai cái kẹp đem tiểu tiểu Shin kẹp lại, sau đó cầm nó lắc lắc với Trì Yến, "Ôm nó, như là ôm anh vậy."

Trì Yến: "…"

"Giỡn thôi." Mạch Đương đặt tiểu Shin xuống đầu giường, sau đó hỏi, "Trì Bảo thích mấy cái kia không?"

"Còn chưa cho nhóc, hai ngày trước trường học thằng nhóc có hoạt động bên ngoài, hôm nay mới về." Trì Yến nói.

Vốn còn muốn xoát hảo cảm của em trai tương lai, không ngờ em trai không ở nhà, Mạch Đương à một tiếng, xốc drap giường ngồi lên, "Anh nói với người nhà ở lại chỗ tui chưa?"

"Nói rồi." Trì Yến đi vòng qua bên kia giường.

Giường Mạch Đương đặt ở giữa phòng ngủ, không tồn tại cách nói trong ngoài, hai người mỗi người chiếm một bên nằm xuống, trên lưng Trì Yến có thương tích chỉ có thể chọn nằm nghiêng, vừa vặn đối mặt với phương hướng Mạch Đương, thế này lại giống như đang nhìn Mạch Đương ngủ, khiến tứ chi Mạch Đương nằm ngang đột nhiên có loại cảm nhận như nằm bàn chông, ánh mắt thẳng tắp nhìn trần nhà.

Hết lần này đến lần khác Trì Yến còn một tay chống đầu, nhìn cậu hỏi: "Cậu đang nhìn cái gì?"

"Nhìn trần nhà, tui cảm thấy hẳn là nên tìm người tu bổ rồi." Hai mắt Mạch Đương nhìn thằng trần nhà vàng xám nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!