Edit + Beta: Snail
Khi Mạch Đương nhét tay vào trong lưng quần mình, Trì Yến vốn bởi vì phải thoa thuốc mà hơi khom người lập tức liền thẳng lưng, anh chợt xoay người một tay bắt lấy cái tay đang tác loạn kia của Mạch Đương, đang muốn nói chuyện, liền thấy trên cái tay kia còn đang nắm mấy tờ giấy ăn.
Mạch Đương: "…"
Trì Yến: "…"
Trì Yến nhìn thấy trên mặt giấy ăn dính nước thuốc, trong nháy mắt phản ứng lại, anh buông tay Mạch Đương ra, nói: "Xin lỗi, tính phản xạ."
Đột nhiên bị người lột quần từ phía sau, nếu như bị lột là bản thân, Mạch Đương phỏng chừng mình phản xạ không chỉ là bắt lấy tay đối phương, mà là đánh nhau trước. Liếc nhìn tay bị Trì Yến nắm, cậu cười hì hì một chút, lại gần: "Anh nghĩ rằng tui muốn lột quần anh?"
"Không có."
"Thật sao?" Mạch Đương lại xít lại gần hơn chút, rõ ràng không tin, "Anh nhất định nghĩ vậy đi?"
"Không có." Trì Yến lặp lại lần nữa.
"Thật sao?" Mạch Đương kéo dài âm cuối, khuôn mặt càng sáp càng gần, hầu như muốn chạm vào mũi Trì Yến, chậm rãi nói, "Nhưng mà tui lại muốn như vậy, muốn… lột quần anh."
Lời cậu vừa dứt, không khí giữa hai người phảng phất như đọng lại, Mạch Đương dựa vào rất gần, mắt mèo thật to hơi híp lại, đáy mắt mang theo chút ý xấu, mỗi lần bị ánh mắt cậu nhìn chăm chú vào, Trì Yến luôn cảm giác như có chiếc lông chim quét qua trái tim mình, ngưa ngứa.
"Lột quần tôi, cậu chuẩn bị làm gì?" Trì Yến nghe được chính mình hỏi như vậy, mặt ngoài tuy rằng thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng anh lại nghe được giọng nói mình không giống với bình thường.
Mạch Đương cũng chỉ là miệng tiện muốn trêu Trì Yến một chút, Trì Yến hỏi lại như vậy, cậu thật sự không ngờ tới, thiếu chút nữa liền đem câu "Muốn làm anh, làm anh trước" nói ra, may mà sau khi nhìn đến ánh mắt trong trẻo như nước của Trì Yến, cậu đúng lúc thu về, để tránh vui đùa quá mức lưu lại ấn tượng xấu cho Trì Yến.
Mẹ nó, thiếu chút nữa liền bị Mạch Ji Ji chiếm ưu thế rồi. Thầm mắng một câu, Mạch Đương kéo ra khoảng cách giữa hai người, khôi phục bộ dáng đùa giỡn bình thường nói: "Chậc, tui có thể làm gì chứ, xoay qua xoay qua, tui giúp anh thoa thuốc."
Trì Yến nhìn cậu một cái, cũng không biết là tin hay không, chỉ theo lời cậu mà xoay người: "Tay vững chút, còn lại nửa chai đừng làm đổ hết."
"Không cần dùng, tất cả đều trên lưng anh." Mạch Đương nói, nhìn thấy mảng nước thuốc lớn trên lưng Trì Yến liền bật cười, trước tiên cậu dùng khăn giấy giúp Trì Yến lau sạch những chỗ khác trừ miệng vết thương, lúc này mới bắt đầu giúp anh lau chỗ bị thương.
Vết thương sau lưng Trì Yến tụ huyết vô cùng nghiêm trọng, không thích hợp chà xát với lực lớn, Mạch Đương chỉ có thể dùng ngón tay nhẹ nhàng giúp anh thoa đều nước thuốc, lợi dụng ma sát để nước thuốc ngấm vào da.
Ngay từ đầu Mạch Đương rất chăm chút bôi thuốc cho Trì Yến, nhưng xoa xoa một lúc cảm giác liền thay đổi, không biết có phải ảo giác của cậu hay không, thời điểm ngón tay cậu chạm vào vết thương của Trì Yến, cậu cảm giác nơi cậu đụng vào rung lên, không giống lúc trước bởi vì thoa thuốc mà bắp thịt rung động, mà là một loại ý vị khác không nói rõ được.
Vì chứng thực suy đoán này, tốc độ Mạch Đương hơi hơi chậm lại, đem cường độ thoa thuốc biến thành vuốt ve, ngón tay từng chút sờ qua nơi Trì Yến bị thương, thỉnh thoảng dừng lại phía trên vài cái, học cảnh tượng không hài hòa nào đó được miêu tả trong tiểu thuyết vẽ vòng tròn quanh nó, sau đó cậu cảm giác Trì Yến tựa hồ như thở hổn hển.
Nếu Trì Yến biết ý nghĩ của cậu, nhất định không nói hai tới kéo tay cậu ra, loại vuốt ve tựa như khiêu khích này quá giày vò rồi.
Mạch Đương như là chơi đến nghiện, ngón tay vuốt ve qua lại ở chỗ miệng vết thương của Trì Yến, nước thuốc đã ngấm toàn bộ vào da, không ngừng nóng lên ở chỗ vết thương, ngay cả đầu ngón tay cậu cũng hơi hơi nóng lên.
Ngay lúc cậu ma sát đến quên hết trời đất, Trì Yến lên tiếng ngăn lại: "Được rồi."
Tay Mạch Đương dừng lại, có chút chưa thỏa mãn: "Xoa nhiều chút tốt hơn, phải nóng lên mới được."
"Tạm ổn là được." Trì Yến nói, anh đưa lưng về phía Mạch Đương, khẽ mím môi, giọng nói mang theo chút khàn khàn không rõ.
"Được rồi." Mạch Đương thu tay về, trước khi thu về còn tranh thủ sờ soạng chỗ không bị thương của Trì Yến hai cái, một bộ dáng luyến tiếc.
Bởi vì Trì Yến quay lưng lại, Mạch Đương không nhìn thấy Trì Yến bởi vì động tác này của cậu, tâm tình xẹt qua đáy mắt khác với thường ngày, ngực hơi phập phồng hai cái.
Bỏ thuốc về trong hòm, Mạch Đương lại từ trong hòm thuốc lấy ra một chai thuốc nhỏ trị trầy da, vỗ vỗ vai Trì Yến nói: "Quay lại đây, tui bôi lên cho anh."
Trì Yến khép mắt xuống, hai giây sau mới mở ra khôi phục bộ dáng tỉnh táo trước đây, anh xoay người cùng Mạch Đương mặt đối mặt. Mạch Đương đang cúi đầu cầm tăm bông thấm nước thuốc, sau khi thấm, cậu vẫy vẫy tay ý bảo Trì Yến tới gần chút.
Trì Yến sát lại gần, hơi nghiêng mặt, lộ ra chỗ bị trầy trên má trái cho cậu.
Mặt Trì Yến bị thương ở khóe miệng cùng khóe mắt, may mà vết thương không lớn, cũng sẽ không để lại sẹo, nếu không gương mặt đẹp zai đến trời nộ người oán này sẽ giảm bớt đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!